Vài điều muốn nói: Muội muội là lần đầu viết truyện cũng chỉ là do nổi hứng nên sẽ có khi bỏ dở hay lâu lâu nhớ thì vô . Do cũng là lần đầu nên vốn từ không được phong phú cho lắm chỉ viết theo những hiểu biết có hạn nên có gì sai thì các huynh đệ chỉ bảo để muôị muội sửa và học hỏi thêm với nha
Tiểu sói con, nàng sẽ mãi mãi là của ta!
Author: Ana
Category: xuyên không,sủng,HE
Ratting: G
Status: on-going
Casting: Nhac San
Author: Ana
Category: xuyên không,sủng,HE
Ratting: G
Status: on-going
Casting: Nhac San
Nàng - Huỳnh Bạch Ngọc con gia đình bình thường, học giỏi đủ để ẵm học bổng về tay mình, thích nghiên cứu về dược và đọc truyện tiểu thuyết ngôn tình. Chỉ vì 1 sự cố không đáng có mà nàng xuyên không.
Chàng - Âu Dương Phong tề vương gia lãnh huyết vạn phần, giết người không ghê tay, thân mang bệnh từ nhỏ nên ko bao giờ ra ngoài phủ dù chỉ 1 bước. Không ai ngó ngàng gì đến hắn cho đến khi gặp nàng. "Tiểu sói con,ngươi sẽ không chạy thoát khỏi tay ta đâu!"
Chàng - Âu Dương Phong tề vương gia lãnh huyết vạn phần, giết người không ghê tay, thân mang bệnh từ nhỏ nên ko bao giờ ra ngoài phủ dù chỉ 1 bước. Không ai ngó ngàng gì đến hắn cho đến khi gặp nàng. "Tiểu sói con,ngươi sẽ không chạy thoát khỏi tay ta đâu!"
Cháp 1: Tai nạn
_ Về nha Liên!
_ Uhm pp
_ Pp.
Bạch Ngọc bước ra khỏi phòng thí nghiệm đi thẳng về kí túc xá, nó vừa đi vừa cầm cuốn truyện đọc. (Ana: Ủa tỷ đi kiểu đó mà ko đụng trúng ai à? BN: Tất nhiên là ko rồi! Ana: Tỷ siêu nha! BN: 'liếc mắt xem thường').
Vừa vào phòng Bạch Ngọc liền thảy cái cặp lên giường, lấy đồ tắm rửa rồi lôi cuốn truyện ra ngồi cạnh của sổ đọc tiếp. Một lúc sau, 2 cô gái bước vào, nói chuyện râm ran làm cho căn phòng vốn yên tĩnh trở nên ồn ào.
_ Tao thấy... Ủa Ngọc, mày về rồi à!?
_ Uhm, 2 tụi bây im để tao đọc truyện coi, ồn ào quá! - Bạch Ngọc xoay người nằm sấp xuống nói.
_ Ngọc suốt ngày mày chỉ có truyện ko có j khác để mày làm à? - Lâm mở miệng khích
_ Có chứ, tao chế dược đấy thôi! - Nó thản nhiên nói lại
_ 'xịt khói' Thế mày đã dọn phòng chưa?
_ 'lắc đầu'
_ Vậy mày nấu cơm chưa? - lần này đến lượt Nhi hỏi và nhận lại vẫn là cái lắc đầu của nó.
Hỏi câu nào lắc đầu câu đó khiến 2 người sùng máu, liếc mắt nhìn nhau cả 2 liền nhào vào nó mà ..... thọt lét.
_ Chừa chưa hả? - Lâm
_ Hahahaha em chừa, xin 2 đại tỷ tha mạng hahahaha.
Bị 2 người thọt lét nó cười như con điên, cuối cùng nó đầu hàng, thở hổn hển. Quần áo sớm đã nhăn nhúm lại cùng đầu tóc rối bù lên chẳng khác nào con đầu đường xó chợ.
_ Hay hôm nay tụi mày làm cho tao đi, tao sẽ bao tụi mày ăn xoài!?
_ Trà sữa nữa ko thì mày tự làm 1 mình đi. - Nhi liếc mắt
_ Ok ok tụi bây làm đi tao chơi game.
_ Cái con này chỉ giỏi cái đảy việc cho người khác là được à.
Chừng 15' sau 1 người nữa bước vô. Nhảy tưng tưng như con nít đến gần chỗ nó đang ngồi mà chưng cái bộ mặt cười không thấy mặt trời đâu của mình. Bạch Ngọc đang chơi game hăng say thì thấy gai gai cái lưng, quay người lại thì đập vào mắt chính là cái bản mặt của con Linh. Giật thốt mình, nó mém nữa là té ghế, đưa ánh mắt oán trách nhìn con Linh hằn học hỏi.
_ Lại cái gì nữa đây?
_ Đâu có j đâu! Chỉ là.....
Sự ngập ngừng đó làm cho nó cảm thấy hồ nghi, 1 cảm giác ko lành dâng lên.
_ Là j?
_ Đi shopping vs tao đi. - nói xong còn chưng ra cái mặt còn sáng lạng hơn ban nãy nữa.
_ No never. - nó từ liền ngay tắp lự mà ko cần suy nghĩ.
Bạch Ngọc chợt nghĩ đến cái lần đi shopping vs con nhỏ Linh. Lúc đầu nó đòi kéo đi cho bằng được, đi hết gian này tới gian khác, mua nhiều chứ có phải ít ởi gì đâu. Lúc đó nó mới phát hiện thì ra kéo mình đi cho bằng được chỉ để xách đồ giùm nó chứ có được cái lợi lộc j đâu. Kể từ đó là ko giám đi lần nào nữa.
_ Đi đi mà, Ngọc thân mến, Ngọc yêu vấu,......
_ Được rồi, được rồi đừng lèo nhèo nữa, ít nhất mày phải bao tao 1 bữa thì tao sẽ đi vs mày.
_ Được mày muốn bao nhiêu cũng được, đi đi thay đồ đi kêu thêm 2 con kia nữa.
1 lát sau, 4 người vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ đến siêu thị lớn nhất thành phố Z. Cái siêu thị này rộng gần bằng cái sân bay quốc tế ý, đi cả buổi mà còn chưa hết được cái siêu thị này. Bạch Ngọc cùng vs Lâm và Nhi than ngắn thở dài lại còn mỏi chân nữa chứ, mà cái con đều têu thì cười nói luyên thuyên nãy giờ mà ko pít mệt là j. Vừa kiếm được quán nước liền sà vào mà kêu đồ uống gọi thức ăn.
_ Uê, đó chẳng phải bạn trai mày sao Linh?
Đang ăn kem Nhi ngước lên nhìn thì bắt gặp Hải, bạn trai hiện giờ của Linh, đang đi cặp kè với 1 cô gái mặc đồ cực kì diêm dúa. Linh ngoảnh lại nhìn thì đơ người, mắt sớm đã đỏ lại kèm theo vài giọt nước mắt đang rơi lã chã, nhìn vào cái người đang ôm ấp kia mà lòng như vỡ vụn ra từng mảnh. Linh vụt đứng dậy chạy lại chỗ Hải giật cái tay đang ôm cô gái ra mà nói.
_ Đây là sự tình gì?
_ Linh! - Hải cũng bất ngờ khi gặp Linh ở đây
_ Anh hãy giải thích đi, đây là cái sự tình gì? - Linh vừa khóc vừa nói.
_ Anh, cô ta là ai thế?. - Cô gái ẻo lả nói còn dán sát người vào Hải.
Hải yêu chiều nói vs cô ta " Cô ta chẳng là ai cả". Linh nghe mà tâm như chết đi, lúc này nó cùng 2 đứa kia đã chạy lại chỗ Linh.
_ Này anh vừa vừa phải phải thôi chứ? Sao lại đi lừa con gái nhà lành cơ chứ. - Lâm tức giận quát vào mặt anh ta.
_Hừ đã thế thì sao? Cô làm gì được tôi? - hắn bông đùa nói
Vì quá tức vs thương tâm cho cn bạn mà Lâm liền nhào vô đánh hắn. Ai ngờ hắn cũng biết đánh trả nhưng lại ko thuần thục vì vậy mà Lâm liền chiếm ưu thế đánh hắn đứng chạng vạng đụng phải cái cột. Cái chậu cây để trên đó lung lay sau đó rớt xuống.
_ Nhi, Linh cẩn thận.
Bạch Ngọc thấy nguy hiểm trước mắt liền hét lên rồi nhào tới xô 2 người ra ngoài còn mình thì lại bị té nằm ấp xuống đất đúng vị trí Nhi, Linh đứng.
_ BẠCH NGỌC.
Choang.
Post a Comment