wap truyen
Kho Truyện Tình Yêu Hay Nhất - Truyện Tình Yêu Cảm Động: Này, cho tôi chụp một tấm nhé? - [XuPu]

Bài Viết Mới

Này, cho tôi chụp một tấm nhé? - [XuPu]

Tên tác phẩm: Này, cho tôi chụp một tấm nhé?

Author: XuPu

Category: Hài, tình cảm, nói chung là nhiều thể loại

Rating: e hèm, ai biết đọc có thể xem

Status: On going (viết theo cảm hứng)

Warning: Không có
Casting:


Này, cho tôi chụp một tấm nhé?-[XuPu]

Nguyễn Tuyết Nguyệt Mai: 


- Gia thế: Tiểu thư nhà họ Nguyễn.

- Tính cách: Dở dở ương ương, ngang bướng

- Câu cửa miệng: Nâng niu những chàng trai đẹp, dẹp hết những chàng trai xấu
Này, cho tôi chụp một tấm nhé?-[XuPu]

Ngô Quỳnh Như Xuân:


- Gia thế: Tiểu thư nhà họ Ngô

- Tính cách: Bá đạo, cũng dở dở ương ương như Tuyết Mai

- Câu cửa miệng: Trai đẹp, đẹp dưới mọi hình thức-Trai xấu, xấu dưới mọi cái nhìn
Này, cho tôi chụp một tấm nhé?-[XuPu]

Trần Hoàng Lý Khang: 


- Gia thế: Đại thiếu gia nhà họ Trần

- Tính cách: Lạnh lùng
Này, cho tôi chụp một tấm nhé?-[XuPu]

Trần Hoàng Lý Vũ: 


- Gia thế: Nhị thiếu gia nhà họ Trần

- Tính cách: Khó gần
<<<<SUMARY>>>>

Nó-Nguyệt Mai-tiểu thư danh giá của nhà họ Nguyễn, với sở thích mê trai đẹp cùng với cái tính ngang bướng, ương nghạnh của mình đã làm cho dòng họ Nguyễn lắc đầu ngao ngán. Cùng với Như Xuân-tiểu thư họ Ngô quyền quý-cô bạn chí cốt của nó, cả hai quyết tâm lên đường tìm kiếm trai đẹp cho bộ sưu tập ảnh của mình và đã về Việt Nam với mong muốn là hoàn tất cuốn Album.

Gặp được Lý Khang và Lý Vũ, theo như tụi nó là HOTBOY đúng hiệu và bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Cả hai xin vào làm công ty của tụi hắn, những tưởng sẽ có được những tấm hình đẹp nhưng hoàn toàn bó tay khi đối mặt với tụi hắn. Chúng nó dở khóc dở cười trong thời gian làm việc cùng với anh em nhà họ Trần. Hình thì không có nhưng bao chuyện rắc rối cứ liên tục xảy ra. Liệu tụi nó có bỏ cuộc hay vẫn quyết tâm cao độ để chụp được những bức ảnh quý giá?

Thành phố Hồ Chí Minh, 6 giờ sáng, Nguyệt Mai đang đứng ngơ ngác trước sự tấp nập ở sân bay lớn nhất nhì Việt Nam. Cô không biết làm gì, chỉ biết cảm nhận cái nhộn nhịp, cái vội vã của từng dòng người ở đây. Lâu rồi cô mới đặt chân trở về Việt Nam. Cái không khí mà quê hương mang lại thật dễ chịu, không giống như ở nước ngoài, nó không trong lành nhưng cũng không quá ô nhiễm, không ngát hương của hoa trong từng làn gió nhưng cũng không đến nỗi mang thứ mùi gì đó kinh khủng như mọi người vẫn nói.

Đứng hồi lâu, Nguyệt Mai bước đi, thật chậm rãi. Tay kéo chiếc vali màu nâu sậm đằng sau, trên vai là chiếc túi xách màu hồng sen, vận trên người chiếc cardigan hồng nhạt ở ngoài cùng với chiếc quần jeans xanh, tất cả như hòa hợp vào nhau và tôn lên một vẻ đẹp dịu dàng hiếm có của một cô gái bây giờ. Bước chân cuối cùng đã ra khỏi cửa của sân bay cũng là lúc chiếc taxi chạy tới. Cô kéo túi xách đang bị lệch lên, xong lại vương dài cánh tay trắng thon của mình ra vẫy chiếc taxi đó. Không dừng lại, chiếc taxi vẫn cứ nhịp nhàng lăn bánh tiến ra khỏi sân bay và hòa vào dòng người ngoài lộ.

Cô không vội thất vọng vì đã có một chiếc taxi khác chạy vào tầm mắt của mình. Nguyệt Mai vui mừng, lại vẫy tay gọi taxi như lần trước. Chiếc taxi được gọi chạy tới và dừng lại, đợi cho tài xế chất hết hành lí lên cô mới yên tâm mà vào xe ngồi. “Mát thật!” Đó là tất cả những suy nghĩ của cô khi mới đặt người xuống chiếc ghế yên ả. Qủa thật, cô vẫn chưa quen lắm với khí hậu Việt Nam, nếu mà cô không mau chóng thích nghi, có lẽ kế hoạch của cô sẽ mau chóng bị đổ vỡ mất. Định nhắm mắt lại nghỉ ngơi sau chuyến bay dài, tiếng bác tài từ ghế trên vọng lại

- Cô định đi tới đâu?

- Dạ, cho cháu tới khách sạn A đường Z ạ.

Cô lễ phép trả lời bác tài rồi vội nhắm mắt lại, tranh thủ chút ít thời gian trên xe để ngủ. Đối với ai cô không cần biết, nhưng với cô bây giờ giấc ngủ này rất quan trọng. Chiếc taxi chạy giữa dòng người đông nghẹt, nắng ban mai đã lên và chiếu vào gương mặt nhỏ bé đang ngủ. 

Khuôn mặt thiên thần như càng lộng lẫy hơn dưới vệt sáng màu vàng ấm kia. Chiếc xe chạy cũng khá nhanh, chẳng mấy chốc đã đến khách sạn A, bác tài định quay lại thông báo nhưng thấy cô đang ngủ ngon lành thì cũng không nỡ. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, bác cũng lên tiếng

- Cô gì ơi, tới khách sạn rồi!

Cô chậm rãi mở mắt, liếc nhìn khung cảnh qua cửa kính taxi, những tòa nhà cao tầng mọc san sát ở xa bây giờ chỉ thấy mấy tầng cao nhất, con đường đầy rẫy xe cũng không còn mà giờ là hàng cây hai bên đường thẳng tắp, xanh tươi. Cô đẩy cửa, bước xuống xe, hai tay xoa xoa thái dương tỏ vẻ mệt mỏi. Bác tài giúp cô lấy hết hành lý ra, cúi người chào rồi lại lái xe đi. Cô đứng ngửa cổ ngước nhìn tòa nhà lộng lẫy trước mặt mình, nhoẻn nụ cười nhẹ trước khi cất bước tiến vào bên trong.

- Kính chào quý khách!

Tiếng chào của nhân viên gác cổng vang lên, sau đó anh chàng lễ tân nhanh chân chạy lại phụ giúp cô xách hành lý. Tất cả diễn ra nhanh chóng và dứt khoát, không như những khách sạn tầm thường khác, hoặc là nhân viên thờ ơ với khách, hay cũng có thể là thiếu sự nhanh nhẹn-điều mà nghành khách sạn rất chú trọng. Cô có vẻ rất hài lòng với phong cách phục vụ ở đây, điển hình là cô đã thuê nguyên căn phòng VIP coi như khen thưởng cho sự chu đáo ở đây.

- Họ tên thưa cô?

- À, Nguyễn Tuyết Nguyệt Mai!

- Cô định ở tới chừng nào ạ?

- Tôi không biết nữa nhưng mỗi ngày tôi sẽ trả tiền

Nguyệt Mai trả lời trước sự ngạc nhiên tột độ của cô tiếp viên. Mất mấy giây hoàn hồn, cô tiếp viên lúi húi làm giấy tờ gì đó nhưng cũng nhanh chóng đưa cho cô chìa khóa phòng

- Dạ, phòng 902 khu A ạ

- Cám ơn cô. À, mà lát nữa cô đem thức ăn lên tận phòng cho tôi luôn

- Vâng ạ

Dặn dò xong, cô cất bước tiến về phía thang máy, đồ đạc cô không cần lo lắng vì phục vụ sẽ đem lên tận phòng. Bấm nút chờ thang máy, cô mới sựt nhớ là mình không biết khu A ở đâu, đánh cái cốp vào đầu, cô trách mình sao mà hậu đậu kinh khủng. Vội vã chạy lại quầy tiếp tân, nhưng lại va trúng người khác. Lúi húi cúi đầu xin lỗi lia lịa nhưng chẳng thấy tâm hơi động tĩnh gì cả, cô mới ngước đầu lên và...

- Trời ơi, người gì đẹp đến này?

Cô vội lấy tay che miệng mình lại, mắt đảo liên tục mong tìm chút không khí để thở. Không ngờ cái miệng lại hại cái thân, Nguyệt Mai không biết làm gì ngay lúc này, chỉ mong cho mặt đất nứt ra cho cô chui xuống. Thấy người đối diện vẫn không có vẻ gì là quan tâm đến mình, cô liền đánh bài chuồn

- Nếu không có gì thì tôi đi nhé!

- Lắm lời!

“Cái gì? Hắn vừa bảo mình lắm lời à. Biết vậy không cần tốn thời gian xin lỗi hắn làm gì! May mà nhà ngươi được cái mã đẹp nên bổn cô nương ta tha cho đấy. Nếu không thì abcxyz...”. Cô chỉ vừa lách người qua hắn thôi nhưng nỡ lòng nào lại nói thế chứ, còn nói cho cô nghe nữa chứ . Máu nóng bốc lên nhưng vì cái bản mặt đẹp như tượng tạc ấy nên cô cho qua, chân vẫn tiến về phía tiếp tân để hỏi phòng.

.........................

Đặt mình trên chiếc ga giường trắng tinh phảng phất mùi hoa lan đen,Nguyệt Mai cảm giác như mình đang ở trên thiên đường. Nhìn lên trần nhà, vắt một tay lên trán để bớt chói mắt, cô lại nghĩ về người con trai lúc nãy. “Người cao ráo, có thể cơ bụng sáu múi không chừng. Mắt đen láy nhưng lạnh lẽo quá. Còn mũi cao, môi mỏng nữa. Ăn mặc thì chắc là người kinh doanh rồi, nhưng hắn cũng hợp với vest phết. Không biết khi mặc đồ thường sẽ ra sao ta?” Kết thúc hồi tưởng bằng một tiếng thở dài. Cô nằm lật người lại, hai khủy tay chống xuống giường, lôi chiếc dế thân yêu ra bấm một dãy số. Tiếng “Tút...tút...” vang lên mấy giây nhưng, sau đó là giọng thánh thót của một cô gái

- Alô, ai vậy?

- Nguyệt Mai nè. Mà tui có chuyện này muốn nói với bà đây!

- Chuyện gì?

- Chuyện là tui có gặp được một anh đẹp trai lắm kìa. Nhưng khổ nỗi là tình cờ gặp thôi. Tui quên hỏi tên với địa chỉ rồi. Hu hu hu...

- Thôi đi má. Mới gặp mà gỏi địa chỉ với tên rồi. Mà đẹp thật không vậy?

- Thật, vậy là cuốn Album của tui sẽ có thêm một tấm ảnh nữa. Ha ha ha

- Ê, còn tui nữa chi.

Và cả một tiếng Nguyệt Mai hàn thuyên tâm sự với con bạn chí cốt về chàng trai đẹp đến mê hồn kia thì tiếng gõ cửa phòng vang lên. Cô tiếc nuối tắt máy, xỏ vội đôi chân trần vào chiếc dép bông đặt cạnh giường và chạy ra mở cửa.

- Thưa, bữa ăn của cô đây ạ

- Cám ơn. Mà cho hỏi, chàng trai đẹp đẹp hồi sáng cũng ở đây luôn à?

- Ý cô là cậu Lý Khang hả?

- Có thể là vậy!

- Cậu ấy ở phòng 901, đối diện phòng cô đó

- Ừ, cảm ơn....Mà ĐỐI DIỆN PHÒNG NÀY HẢ?

Chợt nghĩ tới chữ “ĐỐI DIỆN PHÒNG”, cô không hết bàng hoàng, nhưng niềm vui sướng đã lấp đầy tâm trí cô. Đóng cửa cái rầm, tấm lưng dài dựa vào bức tường, cô vui sướng đến nỗi cười không thành tiếng. Nếu như có ai thấy vẻ mặt của cô lúc này thì chắc chắn sẽ gọi 115 đến đưa cô đi. “Anh ta ở phòng đối diện! Ông trời vẫn còn thương Nguyễn Tuyết Nguyệt Mai ta.” Bữa sáng gồm cơm gà thơm phức, canh súp khói bốc nghi ngút làm cho bụng Nguyệt Mai kêu rọt rọt. Sau một hồi nhồi nhét các chất dinh dưỡng vào người, cô mở tủ lấy ra một bộ đầm chấm bi đỏ cùng đôi giày búp bê màu trắng mới vừa treo lên. Nguyệt Mai ướm thử lên người, xoay tới xoay lui trước gương mấy vòng rồi mới mặc vào.

Thấy mình đã khá ổn trước gương trong bộ váy mình chọn, không cần phải trang điểm chi cho xuềnh xoàng, cô vơ vội cái túi xách lúc đi ra khỏi phòng. Gửi chìa khóa ở quầy tiếp tân xong, cô bắt một chiếc taxi đi vào trung tâm thành phố. Bởi lẽ, để xây được khách sạn như cung điện thế này thì cần rất nhiều đất, mà thành phố thì đã chật kín nhà cao tầng, duy chỉ còn ngoại ô thành phố là còn nhiều đất trống thôi. Nhưng cũng phải công nhận ai làm ra cái dự án này thật đúng là thiên tài. Dù rằng không ở trung tâm nhưng được cái nó thoàng đãng, gần gũi thiên nhiên và có thể tạo cho khách một cảm giác yên tĩnh, nhẹ nhàng, bỏ xa cái ồn ào, áp lực công việc.

Chiếc taxi chạy cũng đã gần nửa tiếng, cuối cùng cũng đậu trước một khu thương mại sầm uất của thành phố. Nguyệt Mai không mấy ngạc nhiên trước sự hào nhoáng cũng như trang trọng của nơi này. Đúng, đây chỉ là nơi dành cho những người có chức có quyền, những người tiêu tiền như thác đổ. Đồ ở đây toàn hàng hiệu, vòng vàng, nhẫn kim cương, quần áo Gucci,....tất cả đều tính bằng đô. Vài tiếng xì xầm vang lên cùng ánh nhìn kinh miệt chiếu thẳng về Nguyệt Mai. Không lạ gì khi bây giờ cô chỉ vận trên người bộ đồ rẻ tiền có thể tìm thấy ở những cửa hàng bình thường. Nguyệt Mai vẫn ung dung tiến về phía thang máy, bấm nút lên tầng cao nhất của tòa nhà.

“King”

Tiếng thang máy dừng lại và cánh cửa tự động mở ra. Khác với cái náo nhiệt ở dưới lầu, nơi đây được bao trùm bở sự yên ắng. Ánh mặt trời vàng tươi thả mình lên từng khung kính làm cho mặt đất cũng nhuốm màu vàng theo. Những chậu cây mới tưới cũng vươn dài ra hứng lấy cái ánh sáng dịu nhẹ kia. Lẩn trốn đâu đó trng các khẽ lá, vài giọt nước lấp lánh như những hạt pha lê tí hon. Cô tự mỉm cười với chính mình, nụ cười thoảng qua sự hài lòng nhưng cũng nhanh chóng biến mất.

Đôi chân bước trên nền gạch được lát bằng đá hoa cương vang lên tiếng “Cộp...cộp...” khá là vang trong cái không gian rộng lớn này. Dừng lại trước cánh cửa gỗ cao to, cái bảng hiệu màu xanh khác tên: Phòng Gíam Đốc. Nguyệt Mai đưa tay lên gõ cửa. Âm thanh khô khốc vang lên, sau đó là giọng nói từ phía trong

- Vào đi!

Cô kính cẩn bước vào và ngồi xuống chiếc ghế sofa ở gần đó. Vị giám đốc đang làm việc, khẽ nâng cặp kính lên nhìn xem người đối diện là ai. Cây bút đang cầm trên tay anh bị thả ra, lăn tự do trên mặt bàn, anh không khỏi bất ngờ trước sự có mặt của cô. Anh vội vàng đứng dậy lại gần cô, cúi người tỏ vẻ kính trọng

- Thưa tiểu thư, cô đến đây có việc gì ạ?
- À, tôi về Việt Nam du lịch. Nay tôi muốn làm tạm thời ở đây để tiện tìm hiểu về thành phố hơn

- Vâng...nhưng....lão gia và phu nhân...

- Ây da, ba mẹ tôi đều biết cả. Và họ cũng chấp nhận cho tôi làm ở đây!

- Vậy cô muốn làm gì ạ?

- Ưm....Giám sát thì sao hả?

- Dạ sao?

- Giám sát đó. Vừa có thể tìm hiểu tình hình công ty, vừa được gia tiếp với nhiều người, thế thì còn gì bằng.

Cảm thấy mình có vẻ đuối lí với cả không có quyền gì ngăn Nguyệt Mai, anh chàng giám đốc đành miễn cưỡng gật đầu. Quay lại bàn làm việc, anh nhấc điện thoại lên gọi cho ai đó. Chỉ năm phút sau, một cô gái đã xuất hiện, cúi đầu trước anh

- Thưa giám đốc, có việc gì ạ?

- Cô đưa cô Nguyệt Mai này về phòng của mình đi. Từ nay cô sẽ là thư kí cho cô ấy. Hãy chỉ bảo cho cô ấy!

- Vâng ạ. Nhưng cô ta sẽ làm gì ạ?

- Giám sát. Tổ trưởng tổ giám sát.

- Vâng!

Nguyệt Mai cũng đứng dậy ngay sau khi màn đối thoại kia kết thúc. Cô đi theo sau cô gái kia, không quên vẫy tay tạm biệt anh chàng giám đốc đang khổ sở trước quyết định của mình. “ Cô ta đang xem thường mình hay là kiệm lời mà từ nãy đến giờ không chịu mở miệng?” Nguyệt Mai cảm thấy bức rức trong người. Cũng phải, cô là kiểu người năng động, hay nói mà bây giờ lại phải im lặng. Đánh liều, cô lên tiếng trước
- Chào, cô tên gì vây?

- Kim Liên-Phạm Kim Liên

- À, vậy cô làm gì ở đây?

- Thư kí của giám đốc!

“Đúng là cô nàng kiệm lời”. Nguyệt Mai sau đôi lần đối thoại thì rút ra được một kết luận rất chi là đúng. Không nói thêm câu nào, cô đành im lặng. Nhưng nghĩ đến mình sắp gặp những anh chàng cao to đẹp trai thì bất giác, cô tự mỉm cười.

Nguyệt Mai phải nói là rất vui vì đây là lần đầu tiên cô được biết như thế nào là làm việc. Nhận được đồng tiền từ chính tay mình làm ra sẽ có ý nghĩ như thế nào, rồi cả việc chắt chiu, dành dụm, tất cả đều mới mẻ với một tiểu thư như cô. Cô thích thú, vẽ sẵn một nụ cười trên mặt ngay khi Kim Liên vươn tay gạt nắm cửa xuống, định trong lòng gặp ai sẽ bắt tay tới tấp nhưng lần này ông trời không thương người, căn phòng không có ai ngoài chiếc bàn làm việc bằng gỗ cao cấp được sắp xếp gọn gàng, chiếc laptop hình như đang hoạt động nằm bên tay trái. Trước bàn làm việc, bộ salon trắng sang trọng cùng chiếc bàn thủy tinh chễm chệ chiếm một vị trí kha khá lớn trong căn phòng này. Nhưng điểm khiến Nguyệt Mai chú ý hơn cả là những chậu hoa hướng dương đang thả mình dưới những tia nắng của mặt trời. Chúng ắt hẳn phải được chăm sóc kĩ lưỡng lắm mới có thể cho ra những bông hoa vừa to vừa vàng ươm như vậy. Như nhớ ra vấn đề quan trọng là tại sao căn phòng lại chẳng có ai, Nguyệt Mai mới mở miệng hỏi:

- Sao không có nhân viên làm việc?

- Công ty không có bộ phận Giám sát. Vì thế đây là công việc tự do

Kim Liên thảnh thơi trả lời đồng thời cũng ngồi xuống chiếc ghế salon, rót nước vào chiếc cốc và đưa cho cô. Nguyệt Mai cũng hơi bất ngờ với câu trả lời này nhưng lại ranh ma nở một nụ cười khiến cho Kim Liên không khỏi chột dạ. Nhưng con người kiên định này đâu dễ gì bị một nụ cười làm cho đầu óc xoay cuồng với những câu hỏi đại loại như “Cô ta đang muốn làm gì?” mà thay vào đó là câu nói rất ư là vô tư:

- Cô thích làm gì thì cứ làm, không biết thì gọi gỏi tôi. Vì tôi là Thư kí nên ít nhiều cũng có thể giúp cô

- Vậy giờ tôi xuống khu mua sắm nhé, tiện thể đi kiểm tra luôn.

- Vậy cũng được!- Kim Liên đi đến bàn làm việc, mở tủ lấy một xấp giấy được đóng thành tài liệu đưa cho Nguyệt Mai.- Đây là bản tóm tắt tất cả bộ phận lẫn các cửa hàng lớn nhỏ trong khu thương mại này. Tôi nghĩ nó sẽ giúp được cô đấy

- Ồ, cảm ơn cô nha. Nhưng cho hỏi ở đâu có nhiều khách hàng nam vậy?

- Theo tôi biết thì hình như khu ăn uống thì phải. Ở đó tập trung nhiều quý công tử đến lắm

- Cám ơn cô. Tôi đi đây, không cần phải tiễn đâu!

****************************************************************************
“Đã 10 giờ rồi sao?” Nguyệt Mai nghĩ trong đầu khi đang cầm tài liệu đọc lướt qua vài nơi đáng chú ý nhất và cần phải tới trước tiên. Nhưng tài liệu thôi có cần phải chi tiết đến từng milimét không cơ chứ. Nó báo hại cô phải căng con mắt vốn đã to của mình nay càng to hơn, miệng lẩm nhẩm đọc nhưng trí óc thì chữ cứ bay tán loạn xạ cả lên.

- Aaaaa! Không xem nữa!

Nguyệt Mai bất giác kêu to lên, cô như muốn xé nát xấp tài liệu dễ thương nhưng thương không dễ đó nhưng xem ra số phận của nó vẫn còn dài vì những ánh mắt không hiểu chuyện gì xảy ra đều rọi về Nguyệt Mai. Cô đơ người vài giây, mỉm cười cho qua chuyện, giơ tay huơ huơ vài cái rồi vội chạy biến. Mặt mũi nào còn ở lại nữa chứ, nếu mà ở lại có nước tiểu thư như cô bị đăng lên làm ảnh bìa của tạp chí mà thôi. “Ông trời ơi, sao ông lại làm ngày đầu tiên đi làm của con ra nông nỗi này cơ chứ?” 

Xác định là đã ra khỏi vùng nguy hiểm, Nguyệt Mai mới từ từ giảm tốc độ và dừng lại. Má cô ửng hồng lên, hơi thở có phần gấp gáp vì mệt, cả thân người dựa vào tường nếu không muốn cả thân hình đổ rạp xuống đất. Moi con dế trong túi ra, bấm một loạt dãy số, hình như là mật khẩu. “Tạch”. Màn hình đã được mở khóa, cô bấm vào mục tin nhắn, nhập dãy số của con bạn Bảo Xuân quý hóa và bắt đầu nhắn:

“ Chừng nào về Việt Nam nhớ báo tui nha! Làm ở khu thương mại nên chắc chắn bộ sưu tập HOTBOY của tui sẽ nhiều hơn bà cho mà coi. Nhớ bà lắm lắm.”

Nguyệt Mai nhìn xung quanh, ngó qua ngó lại và mở cuốn tài liệu “yêu quý” ra. Bây giờ cô đang ở lầu 5, lầu chuyên về ẩm thực, nhà hàng. Biết được nơi chốn, địa điểm mình đang ở, cô thong thả bước đi nhưng cũng không quên dòm ngó vào các quán. Không phải vì cô đói mà vì cô đang muốn tìm những ai mang giới tính nam, mà nam ở đây phải đẹp ngang ngửa các diễn viên, ca sĩ thần tượng Hàn Quốc hay như những anh chàng cuốn hút ở HOLLYWOOD cũng được.

“Bây giờ là 10 giờ 30, chắc mấy cậu ấm vẫn còn nướng trên giường. Thôi thì đành tìm một chỗ nghỉ chân trước đã.” Do đã lượn lờ trước mấy cái quán mà chẳng xuất hiện tí ti thông tin hay báo động có sự xuất hiện của trai đẹp, cộng thêm trên trán đã xuất hiện mấy giọt mồ hôi nóng hổi chạy dọc khuôn mặt, Nguyệt Mai bước thẳng đến quán càphê gần cô nhất.

- Mệt thiệt! Mà sao hôm nay không có thu hoạch gì hết vậy trời? Haiz, gọi nước trước vậy!

Gọi cho mình một ly nước cam ép, tranh thủ ngó dọc ngó xiêng nơi cô đang an tọa. Ban đầu cô nghĩ những quán nước ở trung tâm này sẽ mang một dáng vẻ gì đó sang trọng kiểu như chỉ dành cho khách thượng lưu, nhưng quán này đặc biệt ở chỗ nó mang cái nhìn của sự tinh tế, hơi thở của sự nhẹ nhàng kết hợp với cách bố trí đơn giản, ấm cúng. “Ta kết mi rồi đó quán. Thể nào mi cũng được ta lăng xê cho coi.” Cô vô tư suy nghĩ mà không biết rằng rất nhiều cặp mắt đang nhìn mình. Ngơ ngác trước những ánh mắt đó, cô không khó nhận ra họ đang nhìn bộ quần áo Nguyệt Mai đang vận trên người, nge đâu còn có những lời chê bai, coi thường.

Nói cũng đúng, cô vận chiếc váy tầm thường này vào một khu thương mại chỉ dành cho các bậc đại gia, phu nhân, công tử, tiểu thư thì có nước được xem là sinh vật lạ nhưng có điều chưa đưa vào sở thú thôi. Những bộ đồ mắc tiền Nguyệt Mai không thiếu, tại vì cô không thích vận chúng. Phớt lờ những ánh mắt khinh thường kia, cô gật đầu cảm ơn người phục vụ khi anh mang nước tới. Cúi đầu hút một hơi thật dài như muốn trút bỏ hết mọi buồn phiền, bực bội rồi nuốt cái ực. Phải, đó là cách cô giải buồn.

Ngẩng đầu lên, Nguyệt Mai suýt nữa té ghế nếu nó không có vành phía sau. Một phút trước vẫn không có người nhưng một phút sau lại có sự xuất hiện của một chàng trai, nếu theo định nghĩa của cô thì phải gọi là HOT. Khoan, nhíu mày nhăn trán nhìn kĩ khuôn mặt đối diện, cảm thấy có chút gì đó quen quen, hình như là đã gặp ở đâu rồi thì phải. Một giây, hai giây rồi giây thứ ba, cô mới tá hỏa nhận ra được khuôn mặt của con người đáng ghét cô gặp ở khách sạn kiêm luôn “bạn” đối diện phòng nữa chứ. Cô ấp a ấp úng như gà mắc xương ở cổ:

- Anh...anh...làm gì ở đây?

- Hử? Tôi quen cô sao?

Tên đó có chút bất ngờ trước thái độ của cô. Nhưng lời nói của hắn như gáo nước lạnh tạt vào cô vậy. “Gì vậy trời? Hắn hỏi mình có quen hắn không? Vậy là hắn không nhớ mình. Tạ ơn trời phật, lần này về nhà con sẽ ăn chay một ngày”. Nguyệt Mai mừng quýnh cả lên. Không nhớ tức là không quen biết nhau, không quen biết nhau tức là bây giờ sẽ làm quen, làm quen tức là sẽ xin chụp hình. Cô vội chữa cháy, cười cười trước gương mặt đang nhìn mình như người tâm thần

- Xin lỗi, tại anh giống một người...à, bạn của tôi

- Sau một giây ngắm cô, tôi cũng phát hiện ra cô khá giống với một người mà tôi đã gặp trước đây

Anh chàng HOT kia vừa nói vừa gãi gãi cằm ra chiều suy nghĩ lắm. Nhưng ai mà biết được chính câu nói của anh ta đã làm tim Nguyệt Mai ngưng một nhịp. Cô muốn hỏi người đó là ai nhưng lại không dám, lỡ đúng là cô thì sao? Mà khỏi hỏi cũng biết người đó 99,9999% là cô rồi chứ còn ai trồng khoai đất này. Thôi thì, ném lao thì phải theo lao, lấy tất cả chút ít can đảm còn sót lại, cô tươi cười mà lòng lại muốn khóc

- Vậy sao? Nhưng chỉ một giây mà nhận ra thì đó ắt hẳn là oan gia của anh nhỉ?

- Gần giống là vậy. Chỉ có điều oan gia thì không bao giờ tâng bốc đối phương cả, nhưng đằng này cô ấy tôn tôi như thần tượng của mình.

“Chỉ được cái vẻ bề ngoài. Nếu không vì cái bản mặt như mấy anh chàng Hàn Quốc hay Hollywood kia thì tôi đã cho anh đi về với đất mẹ rồi nhá!”. Cô tự trách mình tại sao vì gương mặt kia làm mình bị đuối lý đến nỗi không nghĩ ra thêm một câu nào để tiếp tục cuộc đối thoại này.

- Cà phê của cậu đây!

Tiếng nhân viên phục vụ vang lên. Cô khẽ đưa đôi mắt biết ơn về phía ân nhân của mình. Nếu anh ta mà đến muộn một phút thôi chắc cô phải bỏ chạy mất. “Nhưng hắn không khẳng định oan gia của hắn là mình, mày vẫn còn cơ hội Nguyệt Mai à! Hahaha”

- Mà nãy giờ nói chuyện, anh tên gì thế?

Dùng giọng hết sức là ngọt để thốt ra câu hỏi đó. Nó khiến da gà da ốc Nguyệt Mai nổi lên hết nhưng vì tương lai tươi sáng, cô phải cắn răng chịu đựng. Đã bao lâu rồi cô không nói bằng giọng này nhỉ? Hình như là chưa bao giờ, đây là lần đầu tiên cô dám đột phá, trở thành vị tiểu thư chân yếu tay mềm.

- Hở? Biết làm gì?

Có trời mới biết bây giờ Nguyệt Mai muốn làm gì. Đã nhẹ nhàng, dịu dàng rồi mà hắn ta vẫn thái độ đó. Cô tức giận, nắm chặt váy của mình, trong lòng không khỏi tự nhủ bình tĩnh.

- Để tiện nói chuyện với anh. Nếu anh ngại thì tôi nói trước vậy, tôi tên là Trúc Lan

- Lanh lợi nhỉ? Tôi là Lý Vũ.

“Haha, ngu gì tôi nói cho an biết tên thật của tôi. Lỡ anh đi điều tra thì có nước tôi rời Việt Nam là cái chắc. Nhưng anh không phải Lý Khang à, vậy thì tốt rồi”. Nguyệt Mai mãn nguyện với cái đầu thông minh của mình vì nhờ nó mà cô đã trả lời một cách ấn tượng. Không nên khing địch luôn luôn đúng khi hắn ta cũng nở một nụ cười xảo quyệt. Hớp một nhụm cà phê, thưởng thức hương vị đăng đắng trước khi đứng dậy:

- Tạm biệt, tôi có chuyện đi trước!

Update....

Post a Comment

Tổng số lượt xem trang

11,987