wap truyen
Kho Truyện Tình Yêu Hay Nhất - Truyện Tình Yêu Cảm Động: Đêm định mệnh - Nữ sát thủ

Bài Viết Mới

Đêm định mệnh - Nữ sát thủ

Tên Fic: Đêm định mệnh - Nữ sát thủ

Tác giả: Sandy

Thể loại: Hành động, tình cảm

Warning: Đọc rồi sẽ biết

Rating: 15+

Tình trạng: On - Going

---

Giới thiệu
Đêm định mệnh đã làm cho số phận một con người thay đổi

Đêm định mệnh đã tạo lên một sát thủ

Và chính đệm định mệnh đã làm thay đổi tất cả mọi thứ

Một sát thủ giết người đàn bạo

Một sát thủ máu lạnh vô tình

Một sát thù được tạo ra như một thứ dụng cụ

Một thứ dụng cụ không hề có trái tim

Phải chăng sát thủ đó thực sự không có trái tim sao?

Nhưng ai cũng biết đã là một con người thì sẽ có trái tim

Chỉ là nó ấm áp hay lạnh nhạt mà thôi

Nhưng chính cái hôm định mệnh đó

Thì ai ai cũng đã được chứng kiến một con người

Một sát thủ không hề có trái tim

Chính cái đêm đó đã tạo lên bao sự đau khổ

Bao nhiêu số phận thương tâm

Và chính hai chữ định mệnh đó đã làm cho bao nhiêu số phận

Bao nhiêu con người bị xáo trộn

Giới thiệu nhân vật:

1 Hoàng Băng Băng: 18 tuổi là một cô gái lạnh lùng, vô tình là học sinh mới chuyển vào trường Evil.... Và mọi thông tin còn lại chỉ là bí mật

2. Hoàng Nhật Thiên: 18 tuổi là một chàng trai có khuôn mặt baby và là một người hay cười nhưng.... Học sinh mới chuyển vào trường Evil

3 Bùi Ngọc Anh: 18 tuổi là một gái hiền lành và là một hot Girl ba năm của trường Evil

4. Nhật Phong: 18 tuổi là một chàng trai lạnh lùng. Nhưng lại được các nữ sinh trong trường mến mộ và đan xen giữa sự mến mộ đó là sự sợ hãi, nể trọng

5 Vũ Khánh Thiên: 18 tuổi là một hot boy của trường Evil. Và là bạn thân của Nhật Phong




Chap1: Ngày định mệnh
Mọi người có ai tin vào một định mệnh đã làm thay đổi số phận không? Nếu không tôi sẽ cho các bạn biết rằng chính định mệnh đã thay đổi số phận của một con người, một gia đình vốn dĩ hạnh phúc? Nhưng thật chớ trêu khi chính cái ngày định mệnh đó đã làm mọi thứ, con người, gia đình thay đổi....

Vào một đêm mưa bão, có một gia đình đang ngồi đoàn tụ chúc mừng nhau một cách vui vẻ. Và nếu ai nhìn vào sẽ rất ngưỡng mộ vì gia đình họ vẫn vui vẻ hạnh phúc dù cho trời có mưa bão đi chăng nữa. Họ không hề để tâm hay lo lắng rằng sẽ mưa bão ngậy hay nó có thể phá tan căn nhà. Vì họ đang rất vui, đang rất hạnh phúc vì không lâu thôi ra đình họ sẽ thêm một thành viên.

Đang ngồi ăn vui vẻ với nhau thì đột nhiên một tiếng kêu vang lên làm cho bầu không khí lặng đi, họ vội vàng gọi điện cấp cứu vì một thành viên của họ sắp sửa ra đời. Nhưng chợt chớ trêu là trời đang mưa bão rất to làm cho xe cấp bị tắc đường. Giời đây căn nhà không còn là bầu không khí vui vẻ hay lặng đi nữa mà giờ đây là một bầu không khí nghẹt thở ở đó chỉ có lo lắng và thấp thỏm. Bầu không khí cứ ngỡ sẽ kéo dài thêm nữa thì đột nhiên xe cấp cứu tới và bầu không khí đã bớt ngột ngạt đi.

Sau một lúc thì họ cũng đến bệnh viện. Gia đình họ ai cũng thấp thỏm chờ người phụ nữ đang ở trong phòng sinh. Bầu không khí lại một lần nữa nghẹt thở khi một lần nữa bác sĩ báo rằng:" Người phụ nữ kia sinh khó." Nhưng họ đâu biết rằng trong khi họ lo lắng thì ở bên cạnh đó có một đôi mắt lạnh lùng đang nhếch mép lạnh lùng nhìn họ cơ chứ.


Trong phòng mổ, tiếng kêu gào của người phụ nữ nhất quyết không cho mổ cơ chứ. Người phụ nữ gào một cách đau khổ nhưng lại kiên quyết. Chính vì điều đó đã làm cho bác sĩ thêm khó khăn hơn. "AAAAAAAAAAAAAAAAAA!" tiếng kêu gào của người phụ nữ đó một lần nữa vang lên và lần này tiếng gào đó hòa cùng tiếng sấm, tiếng em bé ra đời. Người phụ nữ đó ngất đi. Y tá bế đứa bé gái mà người phụ nữ kia sinh ra cho gia đình. Mà họ đâu biết rằng ở đó có một con người đã lẻn vào phòng mổ đó.

Gia đình họ thở phào nhẹ nhõm, rồi họ chợt như nhớ ra điều gì đó. Một người đàn ông tầm hai lăm tuổi lên tiếng:

-" Vợ tôi đâu? Cô ấy có sao không?"

Cô y tá đó nói:-" Dạ! Bệnh nhân vãn còn đang cấp cứu bên trong?"

Người đàn ông đó như chết lặng nhìn người y tá mới ra đó. Người đàn ông đó giọng lo lắng xen lẫn đau khổ mà nói với y tá:


-" Xin các người, hãy cứu vợ tôi? Bao nhiêu gia đình tôi cũng trả nhưng xin cô hãy cứu cô ấy?"

Người đàn ông đó đau khổ mà cầu xin cô y tá. Cô y tá không biết làm gì để chấn an người đàn ông trước mặt và những ánh mắt lo lắng đau khổ của ra đình người đàn ông này. Cô chỉ biết chấn an họ:

-" Chúng tôi sẽ cố gắng. xin gia đình yên tâm?"

Nói xong cô quay người đi dù biết ra đình họ sẽ đau khổ và lo lắng. Nhưng cô biết làm sao đây khi cô không thể ở lại mà nhìn cảnh một gia đình đau khổ, một người chồng tuyệt vọng. Cô thật ngưỡng mộ người phụ nứ đó vì người phữ đó có thể có một gia đình hạnh phúc và một người chồng hết lòng vì cô. Cô thật ngưỡng mộ người phụ nữ đó.

Sau một tiếng người phụ nữ đó ở trong phòng cấp cứu thì bác sĩ cũng bước ra mà thở nhẹ nhõm mà thông báo với gia đình:-" Cấp cứu thành công, gia đình không cần lo lắng."

Họ như vỡ òa mà mỉm cười ôm lấy nhau. Mà đâu nhạn ra và biết rằng có một ánh mắt một giọng nói lạnh lùng cất lên:" Hẫy hạnh phúc đi, tôi sẽ cho các người đau khổ không lâu đâu?" Người đó bước đi và trên tay người đó là một đứa bé sơ sinh đang nằm ngủ. Nhìn đứa bé đó thật đẹp nhưng nhận lại vẻ đẹp và một giấc ngủ đó là một số phận trái ngược lại.

Chap2: Hai con người hai số phận trái ngược nhau
Chính cái đêm định mệnh đó đã khiến cho hai con người hai số phận trái ngược nhau. Một người được sống với gia đình một cách hạnh phúc, còn một người thì chỉ sống trong một thế giớ lạnh lùng, vô cảm, tàn nhẫn dường như ở nơi đó không khác nào một thế giớ người máy vô hồn chỉ biết làm và nghe lệnh.

8 Năm sau nghe tưởng trừng như là nó thật dài nhưng không mà ngược lại. Thời gian tám năm đối với một người chỉ sống trong sự điều khiển và không nhận được tình cảm của người bên cạnh. Thứ họ nhận lại không phải một gia đình mà chỉ là một bộ máy một dụng cụ bị người khác điều khiển. Chính những sự lạnh lùng và những thứ được rèn luyện từ lúc rất nhỏ. Băng Băng cô được lớn lên chính cái nơi mà không ai sẽ nghĩ đó là một thế giới mà con người sống họ sẽ sợ hãi và ghê sợ ở cái nơi đó. Nhưng Băng Băng lại sống và được lđào đạo từ nhỏ ở nơi này. Và hôm nay cô chính thức đi làm nhiệm vụ mà người cô đã nuôi lớn cô tám năm qua, người cô gọi là cha. Nghe từ cha thật dễ, nhưng đối với Băng như một lời mỉa mai khi cô cất tiếng lên để nói từ đó.

Băng Băng bước tới căn phong của người cha yêu dấu của cô. Bước chân của cô vô định, một khuôn mặt có thể coi là tuyệt mĩ lại có một đôi mắt lạnh lùng và khuôn mặt vô cảm đã khiến cho ai nhìn thấy và bước gần cô đều cảm thấy khiếp sợ. Dù cô vẫn còn nhỏ nhưng lại khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi và nể phục thật đáng phục. 

Bước chân của cô bé dừng lại ở một cánh của màu đen, đứng ở ngoài ai cũng có thể cảm giác thất lạnh lùng và ghe rợn. Cô không gõ của mà lạnh lùng đẩy cửa vào rồi đi đến bên cạnh chiếc bàn làm việc đang có người đàn ông đang ngồi quay lưng lại với cô bé. Cô bé cất tiếng lạnh lùng mà nói với người cha trước mặt mình.

-" Cha, nhiệm vụ của con là gì?"

Người đàn ông đó không quay đàu lại mà chỉ lạnh lùng nói. Phải nói rằng khi người đàn ông đó cất tiếng dường như làm cho căn phòng vốn dĩ rộng này càng ngột ngạt. Nếu ai bảo rằng giọng của cô bé gái trước mặt này là lạnh lùng vô cảm thì người đàn ông trước mặt này là một chất giọng tàn nhẫn, lạnh lùng... nó khiến ai nghe xong không dám trái lại. Có thể nói cô bé đó lạnh lùng một thì người đàn ông này là sự tàn nhẫn gấp trăm gấp nghìn lần.

-" Res. Giết?"

Người đàn ông đó chỉ nói tròn vẹn hai chữ. Băng nhìn nguwoif cha của mình mà không khỏi cười nhạt. Cô nhìn ông rồi nói:

-" Chỉ vậy?"

 Truyện ngắn


Người đàn ông đó vẫn lạnh lùng mà cất tiếng mà không quay lại nhìn cô bé moojy lần:

-" Đúng! Không được thì ngươi đã biết mình nên làm gì?"

Băng không nói gì, sắc mặt không hề biến đổi mà chỉ nhếch mép rồi quay người đi mà không quên bỏ lại một lời nói lạnh lùng mà khiến cho người đàn ông trước mặt không khỏi nhíu mày:" Cha , quá coi thường tôi rồi? Rồi đến một ngày ván cờ này sẽ được lật lại?"'

Người đàn ông này xoay người lại nhìn tấm lưng bé bước ra ngoài nhưng không hề mất đi sự lạnh lùng tàn nhẫn của cô bé tám tuổi và sự cao ngạo không hề đánh mất từ khi ông dạy cho cô những điều này. Ông lạnh lùng nhìn ra ngoài cánh cửa đã được đóng kín lại mà nhíu mày khi nhớ lại lời cô nói. Đúng! Ông công nhận cô bé này thật sự lại là một cô gái thông minh và ông tin sẽ có lúc cô laajtj được bàn cờ do ông dựng lên. Nhưng có một điêu cô không biết. ông chưa bao giờ xem thường cô vì ông biết năng lực và chí thông mình tài chí của một cô bé chỉ mới tám tuồi. Vì ông biết dù chỉ mới là một cô gái nhỏ tuổi nhưng giết một người đối với cô không phải là khó. Và ông không khỏi cười lạnh mà nhếch nháy nói:-" Bàn cờ con có thể lật ngửa nhưng ta sẽ không để chuyện đó xảy ra nếu như điều ta muốn chưa thực hiện được con gái hờ của ta?"

Còn ở một nơi cách xa nơi này có một ngôi nhà tràn ngập tiếng cười hạnh phúc của một bé gái đang nô đùa bên gia đình mình. Tiếng cười ngập tràn ngôi nhà rộng lớn. Chính tiếng cười này đã làm cho ngôi nhà rộng lớn này trở nên vui vẻ và không hề cho người ta cảm giác cô đơn chống trải. Trong bầu không khí đó đột nhiên một giọng nói trong sáng cất lên:

-" Ba mẹ! Ngọc Anh yêu ba mẹ"

Truyện Teen


Giọng nói trong sáng đó vang lên thật đẹp, nó giống như một bản nhạc trong trẻo vậy! Một cô bé trong sáng hồn nhiên như vậy được sống trong một gia đình hạnh phúc khiến ai cũng ngưỡng một. Vì cô vừa là một cô bé hiền lành xinh đẹp mà còn có một người ba, một người mẹ hết lòng yêu thương mình. Và cô còn là người thừa kế tương lai của nhà họ Bùi.

Hôm nay là lần sinh nhật tám tuổi của Ngọc Anh cũng là ngày sinh nhật của Băng. Nhưng quà sinh nhật và sự chúc mừng của họ thật khác nhau. Ngọc Anh có thể ở bên gia đình, ông bà, bạn bè và đặc biệt là cô có những thứ mà mình mơ ước và được hạnh phúc khi mọi người đêu ở bên cạnh cô. Còn Băng chính ngày sinh nhật của mình lại là ngày mình đi thủ tiêu một con người, phải chăng đây là món quà đặc biệt của người cha thân yêu của cô tặng cho. Nếu như tám lần sinh nhật của Ngọc Anh là một ngày hạnh phúc thì chính ngày đó lại là ngày một mạng người biến mất. Ví dụ điển hình như hiện nay.

Hai con người hai cô bé bằng tuổi nhau lại có một số phận thân phận khác nhau. Một người thì lạnh lùng vô cảm. Một người một tâm hồn một trái tim thánh thiện. Và cuộc đời họ sẽ ra sao khi định mệnh cứ xoay vòng, xoày tròn bên họ. Và ai cungsng có mặt xấu mặt tốt khi sống nơi mà mình đang ở. Ví như một cô bé trong sáng như Ngọc Anh sẽ ra sao khi chịu đựng một cú sốc. Chắc hẳn cô bé sẽ đau khổ? Còn Băng cô từ nhỏ đã được rèn luyện là một người lạnh lùng tàn nhẫn thì dù có viết sự thật phải chăng cô cũng chi đau khổ một ít thôi rồi cảm giác đó biến mất? Nhưng đâu ai biết được điều đó có đúng hay không?

Chap3: Tử thần
Giết Res chính là món quà sinh nhật đáng nhớ nhất của Băng. Vì chính cái ngày sinh nhật lần thứ tám đó cũng chính là cái đêm cô sít chút nữa bị mất mạng. Không biết cô may mắn hay cô là người có số mạng lớn đây. 

Truyện Tình Yêu


Sau khi người cha thân yêu của cô giao cho nhiệm vụ cô đã đi về chuẩn bị ám sat một người. Theo như cô được biết trong thế giới ngầm Res là một trong năm vị bang chủ nổi tiếng nhất. Ông ta đã giúp cho một bang từ nhỏ nhất đến lớn như bây giờ chỉ sau hai năm. Có thể nói ông ta có thể là một trong những trớn ngại vật mà người cha của cô muốn trừ khử. Cô không lấy vũ khí gì ngoài chiếc súng mimi nhỏ được dấu ở đùi.( Cô bé mặc váy nha). Trên mặt cô không để lộ sát thái nào khi biết người mình đi trừ khử là người không phải hạng vừa. Cô bé bước ra ngoài một cách lạnh lùng. Tuy là người lạnh lùng nhưng cô khi mặc chiếc váy trắng đó vào nó giống như giúp cô trở nên hiền dịu và thánh thiện hơn nếu như không ai nhìn vào đôi mắt của cô bé. Một đôi mắt mà thạch tím lạnh lùng tàn khốc. Cô bước ra ngoài và định lên một chiếc ô tô thì có một tiếng nói trong trẻo nhưng không lạnh lùng hay mưu mô. Mà người nghe chỉ cảm nhận được giọng nói đó thật đẹp.

-" Băng, cậu định làm đi đâu vậy?"

Băng quay lại nhìn người phát ra tiếng nói. Khuôn mặt cô có chút biến đổi nhưng nhanh chóng nó biến mất. Nó dùng ánh mắt thạch anh tím lạnh lùng mà trả lời:

-" Không phải việc của cậu! Vào nhà đi."

Đứa bé vừa phát tiếng trong trẻo đó đột nhiên hạ giọng xuống. Chất giọng của đứa bé trở nên nghiêm hơn:

-" Sao lại không phải việc của mình chứ? Chả lẽ cậu không à không mà là chưa bao giờ coi tớ là bạn?"

Băng nhìn đứa bé đang nhìn mình với ánh mắt hi vọng. Cô bé định nói gì đó thì tiếng người trong xe thúc giục. Nên cô bé chỉ để lại một câu lạnh băng tuyệt tình rồi lên xe. Đứa bé đó như chết chân khi nghe thấy giọng lạnh băng tuyệt tình của cô bé vừa lãy:" Đã là sát thủ thì không có bạn," Đôi mắt của cậu bé trở nên tuyện vọng và đem theo sự lạnh lùng tàn khốc giờ đay đứa bé có giọng nói trong treo đó đã trở thành một con người khác. Một con người mà người cha của cô bé cũng như của cạu đều mong muốn biến cậu thành một con người lạnh lùng và một sát thủ không có trái tim.

Truyện Tình Cảm 


Chiếc xe của băng đi xa. Cô không nói gì khuôn mặt chỉ càng thêm lạnh lùng tàn khốc. Cô đang suy nghi về điều của đứa bé đó vừa hỏi cô. Cô thực sự không coi cậu ta là bạn bao giờ sao? Đó là điều cô suy nghĩ? Chính đứa bé đó đã luôn bên cạnh cô và giúp đỡ cô khi cô còn luyện tạp để trở thành một sát thủ? Thực lòng mà nói cô không muốn nói lời làm tổn thương cậu bé đó như vậy? Nhưng đứa bé đó quá trong sáng, thánh thiện và cô không muốn làm vẩn đục nó. Nhưng cô đâu biết rằng đứa bé đó không hề trong sáng thánh thiện mà chỉ là một vở kịch mà cậu bé đó muốn gần cô. Nhưng giờ đay sự trong sáng thánh thiện đã được cởi bỏ khi cô rời đi. Giờ đây đứa bé đó còn tàn khốc lạnh lùng tàn nhẫn giống hệt cô, nhưng cậu ta lại là một trong những thành viên nhí bí mật với một danh hiệu sát thủ nhí đứng đầu cả nhóm trong khi cô không hề ở trên bảng. Không phải vì cô kém cỏi mà là vì một câu rất thản nhiên là không thích.


Dòng suy nghĩ đó biến mất khi trước xe dừng lại ở một ngôi biệt thự xa hoa, tráng lệ. Phải nói rằng cô rất ngạc nhiên khi một ông trùm lại sống ở trong một ngôi nhà hạnh phúc như vậy, làm cô không khỏi đố kị. Ánh mắt cô càng trở lên tàn khốc hơn khi mặc một màu trắng của trong sáng. Cô bước xuống xe và tiến gần ở cái của sắt được khóa bằng mật khẩu và những máy theo sõi chắc chắn và kiên cố. Bàn tay trắng mịn của cô đưa lên bảng cảm ứng. Bàn tay thoăn thoắt nhanh nhẹn mở mật khẩu. Chỉ sau một thời gian ngắn mà một cô bé chỉ mới tám tuổi như cô có thể mở được. Và những của ải sau đó cô cũng vượt qua dễ dàng rồi bước vào trong nhà chính. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào ngồi nhà sa hoa đang mở một bữa tiệc gì đó? Nhưng nó thạt giả tạo với những con người trước mặt, nhưng dù giả tạo nhưng cô có thể cảm thấy dư vị hạnh phúc của một gia đình đang tươi cười tiếp khách. Cô hòa mình vào đám đông và lặng lẽ theo dõi con mồi của mình thì đột nhiên một giọng nói vang lên:

" Vâng! Không để các vị đợi lâu chúng ta hãy mở tiệc chúc mừng sinh nhật lần thứ tám của cậu Nhật Phong nào?"

Tiếng MV oang oang ở phía trên. Sau lời nói của MV mọi người trong sảnh chính ai cũng vỗ tay để chúc mừng. Còn cô thì không khỏi nhếch mép lạnh lùng khi hôm nay không chỉ cô mà còn một người nữa cũng nhận được món quà đặc biệt từ người cha của cô. Cô bước lại gần người đàn ông có vẻ ngoài lịch lãm đó. Rồi lên tiếng, giọng nói của cô thật trong sáng và khiến người nghe thấy êm tai khi nghe thấy giọng trong trẻo của cô vang lên:

-" Bác à! Cháu muốn hỏi bác cái này được không ạ?"

Người đàn ông ngẩng mặt lên nhìn đứa bé vừa phát ra tiếng nói đó làm ông không khỏi ngạc nhiên và thích thú khi trước mặt ông giờ đay là một bé gái trậc bằng tuổi con ông đang hỏi ông. Đứa bé này cho ông một sức hút mãnh liệt khi đôi mắt anh tím long lanh kia đang hỏi ông. Ông mỉm cười trả lời:

-" Con muốn hỏi ta cái gì vậy cô bé?"

Truyện Cười


Băng giơ đôi mắt của mình lên nhìn ông rồi trả lời:

-" Bác có thể dẫn con ra ngoài được không? Xin bác?"

Người đàn ông đó nhìn giọng nói và ánh mắt càu khẩn của cô mà mỉm cười đồng ý. Ông đâu biết rằng chính giọng nói và đôi mắt đó sẽ đưa ông đi gặp tử thần. Ông dẫn đứa bé ra ngoài mà không quên báo hiệu cho những người vệ sĩ đi theo... Hai người dừng lại ở trước bãi cỏ và hồ nước. Ông bước lại gần hồ nước mà không để ý rằng đứa bé đi theo ông đi lùi xuống đứng sau lưng ông khi nông quay đầu lại để nói với đứa bé thì chính lúc dó một viên đan xuyên qua tim ông. Ông chỉ biết chơ mắt nhìn đứa bé trước mạt mà dần dần ngã xuống. Băng nhìn ông từ ngã xuống mà ánh mắt màu anh tím đã trở nên lạnh lùng khi nhìn vào vũng máu. Khi cô định quay người thì thấy mấy vệ sĩ đi theo ông ta đang giơ súng lên chuẩn bắn mình thì cô không khỏi nhếch mép. Cô giơ khẩu súng lên bắn và hạ từng vệ sĩ ngã xuống. Đang bắn hạ gục từng tên thì cô thấy một đoàn vệ sĩ nữa xuất hiện khi nhìn thấy cô đang hạ ngục từng người của mình. Thật không may rằng trời đổ một cơn mưa to, và bữa tiệc sinh nhật giờ đay đã láo loạn khi biết có sat thủ đang ám sát người đàn ông có máu mặt trong kinh doanh và trong thế giớ ngầm. Bữa tiệc càng láo loạn thì những tiếng súng vang lên liên hồi. Từng tiếng súng được bắn ra là từng con người ngã xuống. Nhật Phong khi nghe thấy tin bố mình bị giết thì vội vàng chạy ra khỏi bữa tiệc mà bước lại gần khu có tiếng súng, mẹ cậu thấy vậy cũng đuổi theo.

Truyện Tiểu Thuyết


Tiếng súng vang lên càng ngày càng mãnh liệt, còn cơn mưa thì càng ngày càng to. Nhưng hạt mưa rơi xuống hòa cùng tiếng súng. Giờ đây không ai có thể nhạn ra đâu là máu đâu là mưa nữa. Và ai cũng biết cái gì dùng lâu thì có ngày cũng hết cũng vứt. Và chiếc súng của Băng cũng vậy. Dù những viên đạn cô bắn ra đều chúng vào những chỗ khiến người ta tử vong nhưng chiếc súng và những vỏ đạn của cô đã hết. Cô chỉ biết né những viện đạn. Ở đây xung quanh chỉ là cỏ và nước nên cũng không thoát được. Cô càng ngày càng yếu sức, đột nhiên những viên đạn lại một lần nữa bay về phía cô giống như một cơn mưa đạn vậy. Cô ngã xuống, máu cô hòa cùng với nước mưa. Giowf đây không ai nhận ra và cô cũng không ra đâu là máu của mình đâu là nước mưa nữa. Đúng lúc cô mệt mỏi, tuyệt vọng thì đột nhiên có một chiếc xe tới và dừng lại chỗ cô và ôm cô lên xe. Tất cả chỉ diễn ra chỉ mấy phút làm cho những người vệ sic chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã ngã xuống. 

Chiếc xe lao như bay vào cơn mưa. Và tiếng hét đau thương của một cậu bé hòa vào cơn mưa. Một tiếng hét đau thương, một mạng sống bé bỏng đang đấu tranh cùng tử thần. Một đứa bé có cha bây giờ đã mồ côi cha, một đứa bé lạnh lùng thì đang đau đớn với những vết thương. Tời càng mưa to giống như đánh giấu một kỉ niêm, một món qua thật đáng nhớ đối với hai đứa trẻ.

Chap4-1: Chạm mặt
Từ ngày Băng đi ám sát người tên Res. Báo truyền thông và trong thế giới ngầm ai ai cũng tồn và ngạc nhiên khi một cô bé tầm 7 hoặc 8 tuổi có thể giết tổng giám tốc đồng thời là một bang chủ nổi tiếng trong thế giới ngầm. Và không hết ngạc nhiên khi thiếu gia trẻ tuổi đã thay cha điều khiển công ty, dù nhỏ tuổi nhưng cậu rất thông minh. Các cổ tông hay những người trong bang ai cũng không đồng ý cậu lên thay dù cho là cậu có thông minh đi chăng nữa. Nhưng chính sự coi thường đó họ cũng rất ngạc nhiên khi từng người phản đối hay có ý tạo phản đều bị giết ngay sau đó. Ai cũng sợ và ngạc nhiên khi một thiếu gia trẻ tuổi đã có thể làm những điều đó. Một điều mà không một thiếu gia nào có thể làm khi mới chỉ có tám tuổi. Chậc! Dù có thì chắc cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay...

Còn Băng cô bé đã được cứu khỏi tay tử thần. Nhưng người cứu cô lại là người cô không ngờ đến, mà nói đúng ra là không nghĩ đến? Vì người cứu cô lại là người cô đã từng đối xử lạnh nhạt và nói những lời làm người đó tổn thương. Người cứu cô không ai khác là cậu bé cô đã nói:" Đã là sát thủ thì không có bạn." và người đó không ai khác là Hoàng Nhật Thiên một đứa bé cô đã từng coi là một người trong sáng, yếu đuối. Tại sao? Tại sao cậu lại cứu cô và tại sao cậu có thể hạ ngục được bọn vệ sĩ đó trong một thời gian ngắn như vậy.? Bao nhiêu hỏi bao quanh cô, nhưng không một ai giải đáp, một ai trả lời. Vì cô vẫn đang chìm vào giấc ngủ mặc dù đã thoát khỏi tay của gã tử thần...

Truyện Les Hay


10 năm sau:

Thấm thoát đã mười năm, mười năm nghe thật đơn giản. Nhưng trong mười năm qua biết bao chuyện xảy ra, bao nhiêu chuyện thay đổi từ cái ngày của mười năm trước. Một cậu bé tám tuổi chỉ sau mười năm đã trở thành một nhà kinh doanh, một ông trùm nổi tiếng khắp nơi bởi sự lạnh lùng tàn khốc. Còn hai người nổi tiếng nữa đã gây tiếng vang không kém gì cậu bé đó là hai sát thủ, hai sát thủ đó nổi tiếng bởi sự giết người tàn nhẫn, lạnh lùng không để lại một dấu vết và họ được mọi người trong thế giới ngầm, mọi người là E&D ( viết tắt của evil and death). Không chỉ vậy, thế giới ngầm bây giờ trở nên hỗn loạn bởi sự đấu đá chem giết lẫn nhau giữa tổng giám đốc trẻ tuổi và hai sát thủ.

Đến bây giờ cuộc đấu tranh đó vẫn chưa chấm dứt. Nhưng ai cũng biết rằng trong cuộc đấu đá này không hề có công bằng vì tổng giám đốc trẻ tuổi không hề biết thân phận thật cũng như mặt của hai sát thủ cậu chỉ biết rằng hai sát thủ dó là một trai một gái và một trong hai người đó lại là người đã giết người cha mà cậu yêu thương nhất. Kết thúc chuyện này, bây giờ quay sang chuyện khác nha

Ở một nơi biệt thự xa hoa nhưng lạnh lẽo. Ở đó có một chàng trai đang ngồi quay vời người đàn ông đang đứng và nói chuyện với chàng trai đang ngồi quay lại với ông:

-" Cậu chủ? Nghe nói hai sát thủ đó đã nhập học tại trường Evil?"

Chàng trai đó tả lời một cách lạnh lẽo:-" Tìm hiểu?"

Người đàn ông như hiểu ý của cậu chủ mình ông liền trả lời:

-" Tôi đã điều tra và được biết họ định khử một người nào đó trong trường?"

Chàng trai đó như không hài lòng với kết quả này, anh ta lạnh lùng nói:

-" Là ai?"

Người đàn ông nhìn cạu thiếu niên tài giỏi mà ông rất nể trọng và khán phục này. Ông đã theo cậu từ lúc cậu tiếp nhận công ty và trở thành một con người mới. Phải nói rằng ông là một trong những người mà cậu tin tưởng nhất và luôn hoàn thành nhiêm vụ cậu gia nhưng bây giờ không biết làm gì mà chỉ cúi đầu như một người mắc sai lầm ông nói:

-" Tôi đã cố gắng thưa cậu chủ.... nhưng kết quả vẫn là số không? Tôi sẽ hoàn toàn chiu sự trừng phạt của cậu?"

Chàng trai đó không nói gì mà chỉ quay lại nhìn người đàn ông trước mặt mình. Có thể nói khuôn mặt cậu đẹp như điêu khắc cùng với ánh mắt màu xanh dương cộng với sự lạnh lùng thì cậu đã làm tăng vẻ đẹp của đôi mắt màu xanh dương của mình. Anh nhìn người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt vô cảm lạnh nhạt, anh nói:

-" Chuẩn bị, tôi muốn vào đó nhập học?"

Truyện Sex 2014


Người đàn ông nghe cậu chủ mình nói vậy thì không khỏi thờ phào nhẹ nhõm, rồi bước ra ngoài. Trong căn phòng giờ đây chỉ còn mình cậu với bầu không khí ngột ngạt. Cậu ngồi đó ánh mắt xanh dương đang nhìn vào một vật thể nhất định. Cậu mở miệng nói ra những lời lạnh lùng" Ván cờ này phải nhanh chóng kết thúc thôi?"

Bây giờ quay ra chỗ khác nha:

Cũng ở một trong căn biệt thự xa hoa nhưng không kém phần lộng lãy. Ở căn biệt thự này không hề có sự lạnh nhạt hay lạnh lẽo mà là sự ngạt thở , ngột ngạt và những tiếng hét thất thanh của ai đó.

-" Hoàng Thiên Nhật cậu làm cái gì thế hả?"

Nhật Thiên cười trừ khi nhìn thấy Băng tức giận. Cậu chạy đi nhưng lại bị Băng bắt được, nên cậu đành nói:

-" Băng, chuyện gì vậy?"

Băng tức giận nhìn chàng trai đang bị mình giữ mà không khỏi tức giận.

-" Tôi mới là người hỏi cậu câu đó? Cậu làm gì với căn phòng của tôi hả?"

Nhật Thiên đánh trống lảng mà nói với cô:

-" Hihihi! À mình chợt nhớ ra là cha gọi?"

Nói xong Nhật Thiên chạy đi mặc kệ Băng đang tức giận nhìn mình

Chap4-2:

Băng tức giận nhìn bóng dáng của Thiên Nhật dần khuất đi mà không khỏi mỉm cười lạnh. Cô quay người lại định về phòng thì điện thoại đột nhiên reo lên, cô rút máy ra nhìn vào cái tên đang nhấp nháy trong máy điện thoại thì khuôn mặt cô trở nên lạnh lùng tàn nhẫn. Cô ấn nút nghe, nói:

 Truyện Ngắn Cảm Động


-" Cha gọi tôi có việc gì?"

Đầu dây bên kia nghe thấy cô nói chuyện một cách lạnh lùng nhưng không mất đi lễ nghĩa thì lạnh lùng nói:

-" Không có việc gì ta không thể gọi?"

Băng lạnh lùng cười nói :

-" Vậy thì tôi thật có phúc bảy đời?"

Người đàn ông ở đầu bên kia nghe cô nói mỉa thì không khỏi nhếch mép cười lạnh:

-" hừ!"

Cô thấy đầu bên kia chỉ hừ một tiếng thì nói:-" Vào việc chính cha gọi tội có việc gì? Nếu chỉ nói những lời nhảm này thì đừng quấy dày tôi?"

Người đàn ông bên kia nghe thấy Băng đã vào vấn đề luôn thì giọng nói lạnh lùng tàn khốc quay lại:

-" Mai nhập học? Tên thiếu gia họ Nhật sẽ nhập học vào trường Evil nên phải nhanh chóng nhập học? Và hãy nhớ quy luật của những trò chơi?"

Băng không nói gì mà dập máy luôn. Cô lạnh lùng nhớ lại những lời người mà cô gọi mà cha nói. Đúng nếu như cô thua thì trò chơi này cô sẽ bị loại và bị một kết cục không mấy tốt đẹp của người cha thân yêu của cô. Cô tự chế giễu mình, người mà cô gọi là cha cô lại chưa được nhìn thấy mặt ông ta, cô chỉ biết rằng ông ta là một người tàn nhẫn và đứng đầu trong thế giới ngầm. Hơn thế nữa ông ta còn đào đạo ra những sát thủ lạnh lùng tàn khốc để xóa đi những kẻ cản đường. Ông ta coi những người sát thủ đó không khác gì một con rô bốt vô giác. Ví dụ như cô luôn luôn bị ông ta điều khiển mặc dù mang danh nghĩa là con gái ông ta. Cô rất tò mò về người cha này nhưng kết quả của sự tò mò về thân phận của ông ta cô đã từng nếm mùi nó thật ngọt, ngọt đến thấu sương làm cho không ai có thể quên vị ngọt đó.

Cô chán nản liền lên phòng thay trang phục rồi lấy xe ra ngoài. Trước xe của cô lao nhanh như gió. Dường như chiếc xe này nó muốn đâm thảng những vật can nó vậy. Chính vì vậy mà ai cũng tránh đường cho cô đi vì họ không muốn xuống gặp Diêm Vương sớm.

Và từ xa có một chiếc xe màu đen cũng lao nhanh như gió nhưng lại đi ngược chiều nhau. Làm cho những chiếc xe khác không khỏi khiếp sợ mà tránh đường vì chiếc xe đang lao nhanh như bay trước mặt họ đây dường như muốn cắt đứt gió vậy.

Hai chiếc xe lao nhanh như gió. Hai chiếc xe đi ngược chiều nhau và hai chiếc xe đó đã va chạm nhau vang lên những tiếng rít của sự phanh gấp. Hai chiếc xe quay đầu lại với nhau nhưng chủ nhân của chúng lại không ai chịu xuống xa hay phát ra những tiếng nói mà chỉ lạnh lùng nhìn nhau dù qua lớp kính xe.

Cảnh hai chiếc xe lao như bay va chạm nhau làm ai cũng ngoái đầu hay dừng lại nhìn vì tò mò. Nhưng sự tò mò làm họ thấy mệt mỏi vì hai chiếc xe đó chỉ dừng lại nhìn nhau mà không ai xuống xe dù họ đã cố chờ. Sự tuyệt vọng vì không được xem dung mạo của chủ nhân hai chiếc xe này cũng như một vở kịch ai cũng ngỡ là sẽ có trò vui. Đúng lúc sự tuyệt vọng đó đến đỉnh điểm thì hai chiếc xe lao nhanh về phía trước và hai người họ cũng như chiếc xe lướt qua nhau một cách nahnh chóng làm cho những kẻ tò mò phải ngạc nhiên,,,,


Chap5: Học sinh mới cô ta thật lạnh lùng!
Từ khi va đập vào chiếc xe màu đen kia và khi đi qua nó thì cô đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc làm cô không khỏi suy nghĩ người đó là ai sao lại lạnh lùng tàn nhẫn như vậy. Dù không nhìn thấy khuôn mặt của người trong xe nhưng cô khẳng định người đó là nam không chỉ vậy cô còn nhận được ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn của người đàn ông đó khì đưa mắt nhìn vào xe cô. Cô lái xe nhanh hơn vì cô muốn xé tan làn gió và muốn cảm nhận được sự chiến đấu với tử thần là như thế nào? Vì trước kia dù đã được thử nhưng cảm giác đó thật khác khi tự mình đấu tranh giữa sự sống và cái chết của mình với tử thần. Điều đó thật thú vị!

Chiếc xe của Băng dừng lại ở một quán Bar nổi tiếng của thành phố. Cô bước vào ánh mắt cô lạnh lẽo hờ hững nhìn mọi thứ xung quanh quán. Rồi ánh mắt cô dừng lại ở một cái bàn khuất ở trong bóng tối nhưng lại có thể nhìn được mọi hành động trong quán.

Truyện Người Lớn 2014


Ở phía xa có một chàng trai ôm cổ một cô gái băn mặc sexy. Họ nói cuwoif một cách vui vẻ. Mà đâu biết rằng đang có một ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn đang nhìn mình như muốn phăng thây mình ra hàng trăm hàng nghìn mảnh cơ chứ! Họ vẫn tự nhiên nói chuyện vui vẻ mà không chú ý hay cảm nhận được mối nguy hiểm đang kề cận mình.

Sau một hồi quan sát mọi hành động của cặp đôi này Bang không khỏi khinh bỉ. Bởi chỉ mấy phút nữa thôi sẽ có một vở kịch hay mà cô đã gặp và xem rất nhiều lần. Cô bước tới chỗ chàng trai đó mặc kệ những ánh mắt của những con sói đang nhìn mình một cách thèm thuồng. Bởi vì cô mặc một bộ màu đen bó sát làm lộ rõ số đo ba vòng chuẩn ra và bộ đồ đen đó còn làm nổi bật màu da trắng hồng của cô. 

Cô nở một nụ cười nửa miệng rồi đi tới chiếc bàn đôi trai gái đó nói chuyện thân mật, vui vẻ mà ngồi xuống một cách tự nhiên. Cô gái ăn mặc sexy nhìn thấy có một cô gái đang ngồi xuống bên cạnh người đàn ông của mình mà không khỏi tức giận, cô ta nói:

-"Con kia, mày biết mày đang ngồi chỗ nào không hả?"

Băng nở nụ cười lạnh lẽo nói:-" Biết!"

Cô nàng sexy đó nghe Băng trả lời với mình với một thái độ coi thường thì tức giận nói:-" Biết thì cút ngay cho tao?"

Băng không thèm để ý đến sự tức giận của cô ta mà quay lại nhìn chàng trai đang uống rượu một cách thờ ơ coi như đang xem một vở kịch mà nhân vật chính mà nhân vật chính không phải là mình vậy. Cô lạnh lùng lên tiếng nói với chàng trai bên cạnh:

-" Tôi không ngờ một người như cậu lại chọn một con vừa già vừa thô lỗ như vậy? Có vẻ mắt cậu càng ngày càng yếu rồi/"

Cô gái sexy đó tức giận khi Băng nói mình như vậy. Cô ta định giơ tay tát Băng thì có một bàn tay lạnh lùng giữ lấy tay cô ta và bóp làm cô ta kêu toáng lên làm mọi người trong quán bar phải chú ý. Họ không khỏi ngạc nhiên khi đôi trai gái rồi còn vui vẻ nói chuyện giờ đây lại thành chàng trai đang bóp chặt tay cô gái sexy đó, cong cô gái ngồi bên cạnh thì thờ ơ với cảnh tượng bây giờ như mọi chuyện không liên quan tới cô. Người trong sẽ cho rằng sự thờ ơ của cô là sự đắc ý vì vở kịch mình làm đạo diễn rát thành công. Còn cô nàng sexy thì ngạc nhiên hết cỡ khi chàng trai vừa tươi cười với mình bây giờ lại nhìn mình sắc lạnh, cô ả không khỏi tự hỏi mình đã làm gì sai?

Chàng trai nhìn vào khuôn mặt đang dàn dụa của cô ả thì lạnh lùng nói:

-" Cút!"

Cô ả nhìn chàng trai ròi trừng mắt nhìn Băng rồi bỏ đi. Chàng trai ngồi xuống bên cạnh Băng giọng nói có phần dịu đi. Anh nói:

-" Băng rảnh quá ha! Mà đi phá tôi?"

Băng trừng mắt nhìn chàng trai bên cạnh mà nói:

-" Đúng! Tôi rất rảnh còn những kẻ bảo là đi gặp cha rồi lại có mặt ở đây?"

Chắc mọi người đoán ra là ai rồi chứ? Đúng vậy đó là Nhật Thiên.

Nhật Thiên nhìn Băng cười xòa nói:-" Hihihi lúc bước ra khỏi cửa thì cha bảo không cần tới nữa?"

Băng lấy chân mình không thương tiếc đạp Thiên Nhật một cái làm cậu ngã đùng ra sàn. Cậu đứng dậy mặt nhăn lại nói:

-" Cậu không biết thương hoa gì cả?"

Băng nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bỉ nói:-" Xin lỗi? Đối với loài hoa thối này thì tôi biết thương?"

Cậu trừng mắt lại nhìn Băng mà không thể làm gì được. Băng đắc ý nhìn vẻ mặt tức giận mà không làm được cô. Cô đứng dậy nhún vai rồi lạnh lùng bước ra khỏi quán, Nhật Thiên thấy vậy liền đi theo cô dù vẫn còn tức giận?

Truyện Ma


Hai chiếc xe tím và trắng lao nhanh như bay, nhưng ngược lại với tình huống vừa lãy là hai chiếc xe này đi cùng chiều. Chính vì vậy không có sự đụng chạm nào xảy ra. Hai chiếc xe sau mấy phút cuối cùng cùng phanh kít lại ở một ngôi biệt thự. Chủ nhân của chúng bước xuống xe và bước vào ngôi biệt thự.

Trước khi về phòng Băng không để lại một cau đầy ẩn ý:-" Ngủ ngon! Nhật Thiên."

Nhật Thiên thì ngạc nhiên khi lần đầu tiên thấy Băng chúc mình ngủ ngon. Cậu không nghĩ nữa mà chỉ nhún vai nghĩ rằng" Chắc lại lên cơn đây?"

Một đêm yên tĩnh, từ phía xa có một tiếng phát ra từ căn biệt thự xa đã làm cho bầu trời yên tĩnh bị xé tan." AAAAAAAAAAAAAAAAAAA! HOÀNG BĂNG BĂNG TÔI GHÉT CẬU?. Khác với tiếng hét đày tức giận ấy là sự đắc ý của một người nào đó.


************************
Sáng hôm sau tại ngôi biệt thự!

Bắng thức dậy khi mới sáu giờ sáng, cô rửa mặt rồi xuống nhà. Xuống nhà cô nhìn thấy quản gia Thẩm và những người được người cha cử đến để chuẩn bị bữa sáng. Cô lạnh lùng cất tiếng:

-" Quản gia Thẩm?"

Quản gia Thẩm quay lại nhìn thì thấy cô chủ, ông cúi đầu nói:

- " Cô chủ! Chào buổi sáng!"

Băng không thèm để ý đến lời chào của ông quản gia mà lạnh lùng cất tiếng:

-" Nhật Thiên đâu?"

Ông trả lời cô bằng giọng cung kính:

-" Dạ! Cậu Nhật Thiên đang ngồi ăn ạ!"

Băng không nói gì chỉ gật đầu rồi đi ra phòng ăn. Vừa vào cảnh tượng đập vào mắt cô là một kẻ đang ngồi ăn một cách thản nhiên và chậm dãi. Cô đi tới liền lấy tay không thương tiếc đánh mạnh vào vai cậu. Làm cho Nhật Thiên ôm vai nhăn nhó, cậu định quát thì quay nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của Băng đang nhìn mình mà không khỏi sợ hãi, nhưng sự sỡ hãi đó chỉ sau mấy phút sau đó là sự tức giận của cậu đã che đi dự sợ hãi:

-" Hoàng Băng Băng cậu còn có tính người không hả? Hôm qua đã phá phòng tôi thì chớ bây giờ còn muốn ám sát người hả?"

Băng nhún vai thản nhiên cướp bữa ăn của Nhật Thiên mà nói:-" Chuẩn bị! Hôm nay nhập học?"

Nhật Thiên đang nối tiếc nhìn bữa ăn của mình thì nghe Băng nói hôm nay nhập học thì cậu ngạc nhiên hét lên:

-" KHÔNG PHẢI CHỨ!"

Băng nghe tiếng hét của Nhật Thiên thì không nảy may suy nghĩ mà cầm lấy cái đĩa thức ăn vừa lấy của cậu mà ném. Theo giác quan của một sát thủ Nhật Thiên liền theo phản xạ mà né được đĩa thức ăn. Cậu trừng mắt nhìn thủ phạm định ám sát mình nói:

-" Cậu đinh giết người hả?"

Băng lạnh lùng nhìn cậu nửa cảnh cáo nửa như muốn đồng ý với câu cậu vừa nói. Băng đứng dậy quay người đi mà nói:

-" Tôi đi trước?"

Nói xong Băng đi ra khỏi phòng ăn, rồi đi ra chỗ đậu xe. Rồi lấy xe lao nhanh vào con đường chính. Các bạn đưng thắc mắc vì sao cảnh sát không đuổi theo vì một điều cũng như một lý do rất củ chuối là " Không đuổi kịp?". Chiếc xe của Bang kít lại tại trường Evil, cô bước xuống xe mà không hề để ý đến những lời bàn tán xung quanh mà chỉ lạnh lùng bước tới phòng hiệu trưởng. Bước gần phòng hiệu trưởng cô lạnh lùng đạp cửa trước sự giật mình của hiệu trưởng. Hiệu trưởng ngẩng mặt lên định kỉ luật học sinh nào dám vô lễ với ông như vậy, thì đột nhiên sắc mắt ông hơi biến đổi rồi lên tiếng:

-" Chào tiểu thư!"

Băng không hề để những lời nói của ông vào tai mà vào thằng vấn đề;

-" Tôi học lớp nào?'

Thầy hiệu trưởng nghe cô nói mà không khỏi chảy mồ hôi lạnh phía sau lưng. Dù ông cũng là một sát thủ được ông chủ cũng như người cha hiện giờ của cô đào đạo. Nhưng cũng không thoát khỏi sự sỡ hãi khi dối mặt với con người này. Ông trả lời băng giọng bình tĩnh:

-" Tiểu thư học lớp 12Ab tầng 3 dãy B do sự sắp đặt của ông chủ?"

Sau khi nghe được tên lớp mình vào tai mà không nghe vế sau thì cô lạnh lùng bước đi mà không quên nói:" Xóa hết toàn bộ tài liệu liên quan đến tôi và hãy ghi như những gì tôi ghi trong này?" Nói xong cô ném tập hồ sơ mà mình đã chuẩn bị mà ném cho ông rồi bỏ đi. Làm cho ông không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, cô đi nhanh về phía lớp mình. Bước chân cô dừng lại rồi ngẩng lên nhìn tấm biển ghi 12Ab mà không khỏi nhếch mép. Cô lạnh lùng bước vào mặc kệ những ánh mắt ngạc nhiên nhìn cô. Cô bước xuống dãy lớp và đặt cặp xuống và gục đầu ngủ. 

Cả lớp lại được dịp bàn tán về học sinh mới vào lớp. Người thì ngưỡng mộ, người thì nhìn ánh mắt đầy ghen tị nhưng trên hết họ cùng có một suy nghĩ" cô ta thật kì lạ và lạnh lùng"

Chap6: Kỳ lạ
Tiếng trống vang lên làm cắt đứt mọi suy nghĩ trong lớp nhưng trong suy nghĩ của họ lại không thôi nghĩ về cô bạn học sinh mới đến kia. Từ phía xa có một cô gái mặc áo dài trông rất đẹp, có thể nói vẻ đẹp của cô thật dịu dàng thuần khiết. Cô gái đó bước đi trên hành lang tầng ba và dừng lại ở lớp 12Ab. Cô gái đó bước vào và nở một nụ cười. lớp trưởng đứng lên hô to:

-" Nghiêm!"

Truyện Tranh Online 


Cô gái đó chính là chủ nhiệm lớp 12Ab, là một lớp đặc biệt phải nói về thành tích đứng đầu toàn trường về một mặt mà không lớp nào có thể thay đổi được đó là........... về thành tích quậy phá các thầy cô và thể thao nhất là bóng rổ. Nhưng họ lại rất nghe lời cô Minh Anh giáo viên chủ nhiệm lớp.

Cô Mai Anh mỉm cười với cả lớp, ánh mắt cô bất chợt nhìn về phía Băng. Ánh mắt hay khuôn mặt cô không hề có sự tức giận, cô bước lại gần xuống bàn cuối. Cả lớp lại có dịp xôn xao về cô bạn học sinh mới.

Bước chân cô dừng lại ở bàn của Băng, cô lên tiếng không lớn không nhỏ, nói chung là giọng cô không mất đi sự dịu dàng.

-" Hoàng Băng Băng, em có thể dậy rồi chứ!"

Đáp lại cô là sự im lặng đến đáng sợ. Cả lớp lại có dịp nín thở vì họ biết cô Mai Anh vẫn là một cô giáo hiền lành được mọi người yêu mến nhưng khi tức giận thì ai cũng sợ. Chính điều này đã khiến cho cái lớp có thành tích siêu quậy nhất trường lại rất nghe lời cô.

Cô đã cố dồn nén sự tức giận đối với học sinh mới này nhưng nó cũng có giới hạn của nó. Cô tức giận khuôn mặt đỏ bừng lên nhìn Băng, mà nói với giọng lạnh lùng:

-" Tôi nói lại lần nữa em có dậy không hả?"

Bầu không khí trong lớp giờ đây đã xuống âm độ, làm cho những học sinh trong lớp cảm thấy run người. Dường như sự ác cảm sự chán chường của họ đối với Băng lạo xuất hiện trong tâm họ. Nếu lúc mới bước vào họ sẽ thấy cô thật kì lạ còn giờ trong thâm tâm họ là sự tức giận và ác cảm.

Cô giáo tức giận chuẩn bị cầm thước kẻ trên tay cốc vào đầu Băng thì chợt ngoài cửa có tiếng đạp. Cả lớp giờ đây không chú ý đến học sinh mới nữa mà quay trở lại cửa lớp như một sự mong chờ.

Ngoài cửa lớp là một người con trai có mái tóc hung đỏ nhưng ánh mắt lại chứa sự lạnh lùng kiêu ngạo. Cậu ta bước vào trong sự ngỡ ngàng của cô giáo. Dù đã quen với cảnh này nhưng cô vẫn không thể hết ngờ ngàng. Vì mỗi lần cậu ta đạp cửa là mỗi lần có một ánh hào quang khác nhau.

Cậu ta bước vào trong lớp mà không hề để cô giáo vào mát hay cũng có thẻ nghĩ là coi cô như không khí. Cô giáo lại một lần nữa tức giận khi lần nào vào lớp là cậu ta lại không coi cô ra gì mà trong khi đó những thầy cô khác thì cậu ta lại chào. Cô tức giận đi ra chỗ của chàng trai mới vào lớp nói:

-" Em đang làm cái gì thế hả? Đã vào muộn lại còn vô lễ với cô giáo nữa hả?"

Chàng trai đó lạnh lùng nhìn cô giáo mà nói:

-" Mùi! Cút?"

Cô giáo càng tức ngày càng tức giận mà hét lên làm cả lớp phải co rúm lại vì đây là lần đầu tiên cô chủ nhiệm bọn họ lại tức giận như vậy.

-" Đinh Gia ANH!"

Cô giáo hét lên làm cho một người đang ngủ phải nhàm bẩm về cái tên đó rồi lạnh lùng nhếch mép. Ánh mắt người đó như xuất hiện sự tàn khốc, thích thú. Băng ngẩng mặt lên muốn nhìn về cái tên làm cho bà cô đang tức giận với cô bây giờ lại chuyển sang hắn. Cô không thể dấu được sự tức giận và thích thú trong ánh mắt của mình. Cả lớp đang im lặng thì bỗng có tiếng điện thoại kêu lên. Băng nhìn cái tên trong máy rồi ấn nút nghe:

-" 12Ab!"

Không để người bên kia kịp nói gì cô đã nói một từ nhưng lạnh khốc. Cả lớp cũng như cô giáo phải ngớ người ra bởi chất giọng lạnh lùng phát ra từ khuôn mặt xinh đẹp kia. Cô quay lại thấy mọi người đều ngớ người ra nhìn mình trừ Gia Anh cậu vẫn thờ ơ với mọi thứ! Cô đứng lên ra khỏi chỗ mà bước lại gần chỗ bà cô đang đứng rồi lạnh lùng nhìn chàng trai đang thờ ơ kia mà nói:

-" Sẽ có ngày ta bắt người phải tháo bỏ lớp bảo vệ trên người ngươi!'

Câu nói đó làm mọi người ngớ người ra mà không hiểu cái gì? Còn Gia Anh cậu mỉm cười lạnh lùng rồi nhìn vào ánh mắt thạch anh tím lạnh lùng kia mà nói:

-" Ta sẽ đợi! Đợi ngươi tháo bỏ lớp bảo vệ đó ra?"

Băng mỉm cười khi đã tìm được một người bạn lúc nhỏ đã cùng cô và Nhật Thiên được luyện tập với nhau. Rồi nói:

-" I wish we could go back to the earlier relationship?"

Gia Anh chỉ nhếch mép nhìn Băng mà trả lời:

-" Will never have that? Because I hate him Exhibit A!"

Băng chỉ cười nhưng đó lại đan xen nhiều cảm xúc khác nhau. Cô quay người lại mà không quên nói một câu:

-" If only if only! No such date, he agrees?"

Nhưng đáp lại lời nói đó là sự lạnh khốc của Gia Anh:

-" I remember not so wrong in his giwos not word if!"

Băng không nói gì chỉ lạnh lùng quay đi mà trong đầu vẫn không tự chế giễu bản thân mình. Cô không biết từ bao giờ mình lại trở lên ngu ngốc và làm trò cười như vậy.

Cả lớp và cô giáo không khỏi ngạc nhiên trong sự đối thoại bằng tiếng nước ngoài như vậy. Còn Gia Anh khuôn mặt cậu giờ đây đã trở lên tê buốt đến lạnh giá. Dường như nhận ra sự khác thường của bầu không khí cô giáo liền viện cớ nói:

-" Hôm nay lớp ta có hai bạn đến! Chắc các em đã biết một bạn đã ở trong lớp ta và một bạn..."

Cô giáo chưa nói hết câu thì từ phía xa có giọng nói trong trẻo lên tiếng:

-" Thưa cô em vào lớp?"

Truyện Kiếm Hiệp


Cô giáo và cả lớp quay lại nhìn người vừa mới thưa mà không khỏi ngạc nhiên, ngưỡng mộ và những ánh mắt trái tim của con gái trong lớp. 

Cô giáo là người thức tỉnh đầu tiên cô mỉm cười nói:

-" Em là học sinh mới?'

Người đó mỉm cười làm cho cả bọn con gái trong lớp phải thèm thuồng. Anh ta bước vào lớp và mỉm cười nói:

-" Chào các bạn! Mình là Hoàng Nhật Thiên mong các bạn giúp đỡ?"

Cậu nói xong mà không quên để lại cái nháy mắt cho bọn con gái. 

Cô giáo hài lòng nhìn cậu rồi hỏi:

-" Em chọn chỗ ngồi đi chúng ta sẽ vào học?"


Nhật Thiên mỉm cười rồi đi xuống bàn của Băng ngồi. Làm cho bọn con gái phải nuống tiếc.

Giới thiệu nhân vật

-: Đinh Gia Anh: 18 tuổi lúc trước là một sát thủ tài giỏi và một trong những thành viên của nhóm Bộ Ba trong thế giới ngầm xong không biết lý do gì mà cậu đột nhiên biến mất.....

Chap7: Cậu ta đối với chúng ta chỉ một chữ...
Nhật Thiên đi xuống chỗ ngồi của Băng và ngồi xuống trước sự nối tiếc cảu những nữ sinh. Băng khuôn mặt cô lạnh lùng không chứa một tí nào gọi là cảm xúc, ánh mắt cô nhìn vào một khoảng không nhất định chính vì vậy cô mới không biết rằng Nhật Thiên ngồi bên cạnh.

Chính trực giác của một sát thủ đã làm cô đưa bàn tay lên định đánh ngã người ben cạnh, thật may thay Nhật Thiên cũng là một sát thủ nên có thể tránh được cú đánh tưởng trừng như nhẹ của Băng. Ánh mắt cô không có gì là ngạc nhiên hay khuôn mặt không hề chứa gì cảm giác tội lỗi. Cô rút tay lại sau khi biết người ngồi cạnh mình là Nhật Thiên.

Những hành động, những động tác ra đòn của Băng không ai biết trừ hai con người, Dù vẫn có người nhìn Băng và Nhật Thiên nhưng họ lại phát hiện ra cô ra đòn. Cô nhìn khuôn mặt tươi cười của Nhật Thiên rồi lạnh lùng đứng dậy đi ra khỏi lớp trước sự ngạc nhiên của cô Minh Anh và cả lớp( trừ tên kia).

Những hành động và sự bỏ đi của Băng làm cậu thấy khó hiểu. Dù đã sống với nhau từ nhỏ nhưng cậu chưa hề thấy nhiều cảm xúc xuất hiện trên mặt cô như vậy. Mà dù đã nhùn thấy thì có lẽ là đã rất lâu rất lâu rồi từ ngày định mệnh, từ ngày mưa bão và từ ngày tử thần sít một lần đưa cô đi. Cậu đứng dậy đi theo Băng mà không quên xin phép cô giáo. Cả lớp lại một lần nữa rơi vào im lặng, ngỡ ngàng... 

Băng đi len sân thượng ngồi, cô ngồi lên lang can lơ lửng trên tầng 10. Ánh mắt cô lạnh lùng khuôn mặt không hề xuất hiện cảm xúc nào? Cô im lặng nhìn vào những thứ hư vô nhưng lại tồn tại trong đời sống này. Cô im lặng đi vào quá khứ, quá khứ làm cô mất đi người bạn, người cộng sự và...

Suy nghĩ bị cắt đứt bởi có tiếng mở cửa của một ai đó không hề muốn sống. Vì Băng ghét nhất ai phá bầu không khí hay bước vào thế giới của một mình cô. Ánh mắt lạnh lùng của cô không nhìn ra bên cửa mà nó nhắm hờ lại một cách hờ hững, nhưng bàn tay lại đưng lên mọt cách nhẹ nhàng. Nhưng nó lại mang tử thần tới...

Nhật Thiên nhíu mày nhìn phi tiêu rất nhỏ đang lao nhanh về phía mình. Chiếc phi tiêu này chỉ có trong giới sát thủ và chỉ có những người giỏi mới có thể né hay dùng nó được. Cậu nhìn người con gái vẫn hờ hững nhắm mắt lại mà bước tới một cách lạnh lùng. Bầu không khí giờ đây chỉ có ngột ngạt, tàn khốc của hai sát thủ vô tình trong thế giới ngầm. cậu lạnh lùng cất tiếng:

-" Cậu có rất thích ám sát tôi?"

Băng không ngạc nhiên khi người phá quấy mình lại là Nhật Thiên. Cô vẫn nhắm mắt, cất tiếng:

-" Ừ! Nếu muốn!"

Nhật Thiên nhìn cô rồi bước tới ngồi lên lan can mà nói:

-" Bây giờ tôi thấy cậu không còn là một con người lạnh lùng tàn hay tàn khốc dù cậu không hề làm mất nó đi! Nhưng tôi thấy trên khuôn mặt cậu lại xen kẽ rất nhiều cảm xúc phức tạp..."

Băng không trả lời cậu mà chỉ mỉm cười, một nụ cười thoáng qua nhưng lại không thể qua được ánh mắt tinh tường của một sát thủ tài giỏi như Nhật Thiên. Cô nói:

-" Cậu có tin không? Một sát thủ tàn khốc như tôi giờ đây đang suy nghĩ, suy nghĩ xem mình giơ bẩn như nòa khi làm hại đi ra đình ủa một cộng sự một người...bạn."

Nhật Thiên ngạc nhiên khi đây là lần đầu cô nói dài như vậy nhưng nó lại mang sự chế giễ. Cậu nhíu mày mà lạnh lùng hỏi:

-" Ý cậu là sao?"

Băng chỉ nhếch mép, ánh mắt cô mở ra nhìn mọi thứ phía dưới mình mà nói:

-" Đinh Gia Anh hay nói cách khác là Devil. Cậu ta vẫn còn sống"

Nhật Thiên nhìn cô với một ánh mắt phức tạp khó hiểu. Cậu đưa mắt nhìn xuống dưới nói:

-" Cậu ta giờ đang ở đâu?"

Băng không trả lời câu hỏi của cậu mà chỉ bỏ lại câu nói:

-" Cậu ta đối với chúng ta chỉ một chữ...H..A...T...E"

Nói xong cô bỏ đi, bỏ lại một con người đang ngồi đó với một ánh mắt một khuôn mặt lạnh lùng còn cô, cô bỏ lại quá khứ bỏ lại cảm giác chế giễu, bỏ lại những cảm xúc phức tạp, bỏ lại...

Bây giờ cô lại trở lại là một con người lạnh lùng tàn khốc. Một con người hờ hững với cuộc sống, thế giới mà cô đang sống. Cô bước đi, bước chân của cô dứt khoát nhưng lạn lùng cô độc.

Ở một hướng khác có một con người đang bước đi nhưng nó lạnh lùng vô cảm với mọi thứ. Nó đại diện cho một con quỷ một tử thần có thể cướp đi mạng sống của một con người dám cản trở nó.

Hai con người như hòa làm một dù họ có cách xa nhau. Nhưng họ lại cùng một cảm xúc cùng sự tàn khốc của một sát thủ.

Còn ở một nơi khác có một con người đang ngồi một mình,nhưng trên người người đó lại xuất hiện một điều đáng sợ nào đó nếu kẻ nào dám gần. Không ai khác đó là Nhật Thiên, cậu đang ngồi lạnh lùng suy nghĩ câu nói của Băng, một câu nói như cắt đứt đi thứ gì quan trọng giữa cậu và cô. Lúc trước cậu và cô luôn nhận định rằng:"Đã là sát thủ thì không hề có bạn>" Nhưng từ khi Devil hay nói cách khác là Đinh Gia Anh xuất hiện thì cậu và cô đã biết rằng trong thế giới chỉ toàn chết chóc, toàn những âm mưu thì vẫn còn một người để bọn họ tin. Nhưng thế giới đó lại biến mất một cách nhanh chóng khi chính cậu và cô đã phá đi, phá đi tình bạn đó...

Cô lấy xe của mình mà phóng đi với tốc độ nhanh nhất. Cô muốn cảm nhận được tốc độ của một chiếc xe và mạng sống của con người sẽ ra sao? Chiếc xe màu tím lao nhanh như xé tan làn gió và sẽ liều mình để hủy đi những vật cản đường. Chiếc xe đó giống như chủ nhân của nó giống như một con mãnh thú đang gào thét.

Chiếc xe mãnh thú đó cuối cùng cũng dừng lại ở một căn nhà nhỏ ở ngoại ô cách xa thành phố. Băng bước vào ngôi nhà đó, khuôn mặt cô không chút biểu cảm mà bước vào.Ở đó có một người phụ nữ, phải nói rằng bà ta rất đẹp cho dù bây giờ bà đã bốn lăm hay bồn tám rồi. Cô bước lại gần người đàn bà đó trông bà ta thật phúc hậu nhưng lại chịu một số phận đau khổ. Thà rằng bà xuống gặp tử thần còn hơn là sống như bây giờ sống không bằng chết.

Cô ngồi xuống cạnh người đàn bà đó mà nói:

-" Lâu rồi không gặp!"

Người đàn bà nằm trên giường ngước mắt lên nhìn cô, giọng bà khản đặc nhưng đầy tức giận.

-" Cút! Cút ngay cho tôi!"

Băng nhìn người đàn bà nằm trên giường mà mỉm cười lạnh lùng. Giọng cô cũng không kém cạnh tức giận nhưng có phần nào đó là sự tàn khốc như muộn con người trước mặt mình phải xuống gặp tử thần.

-" Rose! Bà đâu có quyền đuổi tôi. Hãy nhớ rằng tôi là tử thần! Tôi muốn bà sống thì phải sống, tôi muốn bà chết thì bà phải chết."

Rose bà ta nhìn cô lạnh lùng rồi cười, một nụ cười điên dại. Bà nói:

-" Hahahahaaha! Merry ta hận cô."

Băng nhìn bà ta rất lâu rồi nói:

-" Hận! Bà hãy hận tất cả mạng của mình đi, nếu không tôi sẽ cho bà phải đau khổ và hận tôi hơn đấy."

Rose không cười nữa mà nhìn cô. Bà ta quen cô từ rất lâu rồi, khi cô mới ba tuổi bà đã theo cô chăm sóc cô từ nhỏ đến lớn. Bà ta biết hồi nhỏ cô là một cô bé nghịch ngợm nhưng khi lên bốn cô được ông chủ tức là người cha hiện giờ của cô bắt đi luyện tập. Luyện tập làm một sát thủ, một sát thủ lạnh lùng tàn bạo. Nhưng điều bà ngạc nhiên là chỉ sau một năm cô luyện tập cho đến khi trở về thì cô trở lên lạnh lùng và còn là một nữ sát thủ giết người không gây tay. Cô giống như một con ác quỷ, một tử thần cướp đi mạng sống của từng con người khi đã tắc tội hay nằm trong sổ tử thần của cô. Và trong những người nằm trong sổ tử thần đó có bà ở trong. Khi lên tám sau khi thoát khỏi tử thần thì cô đã tới và cướp đi những người thân trong gia đình bà. Bà không hiểu, không hiểu vì sao đứa bé mà bà đã chăm sóc trong mấy năm qua lại giết hại những người thân trong gia đình bà. Lúc đó bà vạn xin cô nhưng đáp lại là giọng nói lạnh lùng tàn khốc, bà chỉ có thể chơ mắt nhìn từng người trong gia đình mình bị một viên đạn lạnh lùng xuyên qua tim. Một phát chí mạng đó đã cướp đi từng người một.

Ánh mắt bà ngây dại nhìn cô rồi nở nụ cười nhạt nói:

-" Còn sao? Tôi sẽ chờ, chờ xem cô có thể làm tôi đau đến như nào?"

Cô nhìn người phụ nữ trước mặt mình mà không khỏi chế giễu nói:

-" Không lâu đâu? Bà sẽ biết rằng..."

Cô chưa kịp nói thì điện thoại cô reo lên. Cô nhìn vào chiếc điện thoại rồi ấn nút nghe:

-" Alô!"

Ở bên kia có giọng của một người đàn ông lên tiếng:

-" Tiểu thư! Ông chủ nói ba tuần nữa sinh nhật tiểu thư thì ông sẽ về biệt thự."

Cô cười nhạt khi nghe ông quản gia bảo vậy. Từ nhỏ đến lớn có bao giờ ông ta tới dự hay tổ chức sinh nhạt cho cô đâu. Vì chính cái ngày đó là ngày một mạng người nữa bị giết bởi cô. Chính vì vậy cô không bao giờ nhớ ngày sinh nhật của mình, bởi đó là ngày cô ghét và hận nhất.


-" Được!"

Nói xong cô tắt máy. Cô đi vào phòng nhìn người phụ nữ đang nằm trên giường nhìn mình để nghe nốt câu mà cô đang nói dở. Cô lạnh lùng nhìn bà rồi quay lưng bước đi mà không nói một lời. Rose thấy cô quay lưng bỏ đi mà không nói lời nào thì bà rất ngạc nhiên. Mọi lần khi đi cô thường nói ít nhất một câu lạnh lùng để chọc giận bà. Nhưng lần này thì khác cô không nói gì mà chỉ lạnh lùng bỏ đi. Bà nhìn cô quay lưng mà nước mắt chảy ra.

Bà yêu thương cô như con ruột của mình. Từ lần đầu tiên gặp cô thì bà đã bị thu hút bởi đôi mắt thạch anh tím đó. Đó là một đôi mắt đẹp nó cuốn hút những ai nhìn vào đó. Nhưng chính nó lại làm cho người ta đau khổ và hận bởi chính đôi mắt cuốn hút đó đã làm cho bao nhiêu người phải xuống dưới để gặp tử thần.
Bà hận cô vì đã hại gia đình mình nhưng lại càng thương cô hơn khi cô không thể tự do và không thể cười giống như những người khác. Cô không khác nào một con búp bê bằng sứ bị ông chủ điều khiển. Nhưng đó lại là sự thương hại chứ không phải yêu thương. Giờ đây bà không biết phải làm sao bà vừa hạn vừa thương.

Cô bước ra ngoài nhìn cảnh vật xung quanh mà không khỏi nhớ tới về quá khứ. Một quá khứ cô đã từng vui vẻ và cười chứ không phải bị điều khiển như bây giờ. Cô mỉm cười một nụ cười chế giễu một nụ cười nhạt đến lạnh lùng. Nếu quá khứ cô có thể cười một cách vui vẻ không lo toan đến những điều này(Khi lên ba) thì hiện tại cô chỉ có thể nở một nụ cười chế giễu, nhếch mép hay cười những khi đã cướp đi mạng sống của người khác. Phải chăng 
quá khứ là kẻ thù của hiện tại.

Chap9: Giống nhauBăng về đến nhà thì đã là sáng hôm sau. Cô đi thẳng lên phòng mặc kệ những lời chào của những người làm mà chỉ lạnh lùng đi qua. Lên tới phòng thì cô nhìn thấy Nhật Thiên đang đứng trước cửa phòng mình. Cậu dựa lưng vào tường ánh mắt nhắm lại nhưng vẫn biết mọi thứ xung quanh mình ví như cậu biết có người đang tới gần và không ai khác là Băng. Vì hai người họ ở trên lầu mà ở đây không ai được bước lên trừ bọn họ.

Băng nhìn cậu rồi hờ hững mở cửa bước vào. Nhưng lại bị một cánh tay rắn chắc giữ lại. Cô quay lại nhìn người đang giữ tay mình bằng ánh mắt sắc lạnh.

Nhật Thiên không thèm để ý đến ánh mắt sắc lạnh của Băng mà cậu nói ngay vấn đề.

-" Sao hôm qua không về! Cậu không biết tôi đang chờ cậu suốt đêm, không hả?"

Băng gạt cánh tay đang giữ mình ra nhưng lại bị giữ lại một lần nữa cô nói giọng khản đặc.

-" Tôi không bắt cậu đợi. Cho nên hãy bỏ cánh tay cậu ra khỏi tôi."

Nhật Thiên cười nhạt trước câu nói của cô. Cô nói

-" Được! Vậy cậu nói cho tôi biết Đinh Gia Anh cậu ta đang ở đâu?"

Băng nghe cậu hỏi vậy thì trả lời.

-" Rồi cậu sẽ biết! Còn bây giờ thì bỏ ra."

Nhật Thiên bỏ tay cô ra rồi nhìn cánh cửa đóng rầm lại. Cậu không hỏi cười nhạt cuối cùng cậu vẫn không hiểu cô và hơn ai hết cậu không hiểu chính con người mình. Cậu mỉm cười một nụ cười gì đó chua xót, gì đó đau thương... cậu quay lưng bước đi. Bước chân của cậu lạnh lùng giờ đây khuôn mặt cậu không hề nở lấy một nụ cười thường ngày mà ai cũng khen cũng bị cuốn hút mà bây giờ thay vào đó là khuôn mặt lạnh lùng tàn khốc mà rất ít khi xuất hiện trên khuôn mặt đẹp này.

Băng đóng cửa lại cô vội vàn mở cửa phòng tắm rồi xả nước. Nước lạnh chảy vào làn da trắng của cô làm cô cảm thấy dễ chịu hơn vì cảm giác được làn nước lạnh này thấm vào da thịt. Cũng giống như vào một đêm mưa bão đó cô đã suýt chút nữa được gặp tử thần.

Sau khi tắm xong cô mặc đồng phục vào rồi bước xuống nhà. Cô bước vào phòng ăn thì chỉ thấy thức ăn được bầy ra mà không hề thấy Nhật Thiên đâu. Cô lên tiếng hỏi quản gia:

-" Nhật Thiên cậu ta đâu?"

Quản gia Thẩm đang bận làm thì nghe thấy cô hỏi. Ông trả lời:

-" Dạ! Cậu chủ đã đi học trước rồi ạ!"

Băng không nói gì chỉ gật đầu. Cô quay lại định bước đi thì ông quản gia vội nói:

-" Tiểu thư! Ông chủ bảo tôi nói, Tổng giám đốc Nhật hôm nay sẽ đến trường học. Bảo cô phải chú ý!"

Băng quay lại lạnh lùng nhìn quản gia rồi nói:

-" Nhật Thiên biết chưa."

-" Dạ! Tôi đã thông báo với cậu chủ ròi ạ." Ông quản gia cung kính nói

Cô không nói gì nữa mà bước tới luôn nhà xe rồi phóng đi. Chiếc xe thạch anh tím đó lại lần nữa phóng nhanh vào làn đường. Lần này không chỉ một mình chiếc xe của cô phóng nhanh mà còn hai chiếc xe khác không thua kém. Nhưng họ lại không phát hiện ra nhau vì trong mắt họ giờ đây chỉ có đường và họ muốn xé tan nó.

Ba chiếc xe đó dừng lại tại một nơi đó không đau khác là trường Evil. Học sinh trong trường lại có dịp chú ý đến ba chiếc xe sang trọng và có một không hai này. Chủ nhân của ba chiếc xe bước xuống. Ba con người đều có khuôn mặt lạnh lùng nhưng họ lại có khuôn mặt đẹp như điêu khắc làm cho ai cũng nhìn vào phải ngưỡng mộ. Ba con người này đã làm cho trường đảo lộn thì giờ đây lại có sự xuất hiện của hai chiếc xe khác không kém phần sang trọng. Và tất hiên chủ nhân của hai trước xe đó cũng không đẹp kém gì ba người kia!

Tiếng hét của những học sinh trong trường lại được dịp nữa nổi lên. Nhưng đan xen tiếng hét đó là những lời nói làm cho ba nhân vật phải chủ ý.

-" Ê! Các người có để ý không Hot Girl Bùi Ngọc Anh rất giống với cô nữ sinh lạnh lùng kia không?"

Chính câu nói đó đã làm cho con người lạnh lùng như cô phải quay lại nhìn cô gái mặc đồng phục của trường. Điều đó làm cô rất ngạc nhiên khi cô gái đó lại có khuôn mặt giống mình như vậy. Chỉ khác là đôi mắt cô ta màu xanh dương còn cô là thạch anh tím. Nhưng màu mắt đó đã được cô giấu đi bởi kính áp tròng màu nâu. Cô nhìn cô gái có đôi mắt xanh dương nhưng lại trong trẻo đó mà không khỏi cười nhạo mình. Bởi cô gái đó có tâm hồn trong sáng thánh thiện còn cô là một kẻ khát máu dù hai người có khuôn mặt giống nhau nhưng tâm hồn và tính cách lại trái ngược nhau. Cô quay lưng đi mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên trong trẻo kia đang nhìn mình..




Lạnh lùng, tàn bạo

Trong sáng, hiền lành

Lạnh và hiền vốn dĩ nó đã trái ngược nhau

Vậy hai con người đó sẽ ra sao

Khi biết được sự thật .

Một sự thật mà không ai muốn biết

Một sự thật có thể làm láo loạn mọi thứ

Số phận

Con người

Hiện tại

Qúa khứ
Cháp 10:Ở trong lớp lại có dịp bàn tán về hai con người giống nhau nhưng khác họ kia. Nhưng tiến rhif thầm bán tán làm cho Nhật thiên khó chịu nhưng vẫn phải ngồi im vì Băng không hề phản ứng gì mà sắc mặt dường như đang suy nghĩ gì đó. 

Cả lớp không thấy nhân vật chính nói gì thì lại càng nói to hơn. Chính vì thế đã làm cho một người tức giận

- Im miệng

Cả lớp sợ hãi liền im bặt, họ cứ ngỡ đó là Băng nhưng không phải đó là Gia Anh người ghét nhất ồn ào và họ đã vi phạm điều đó. Bầu không khí giờ đây chỉ có sự im lặng đến đáng sợ dù là một lớp quậy nhưng họ rất sợ cậu bạn Gia Anh vì khi cậu ta tức giận thì đừng nói là người có gia thế sẽ được bình yên. Ví như hồi lớp 10 đã có một người cậy gia thế nhà mình có quyền có thế mà đã chọc giận đến Gia Anh và cậu đã suýt chết nếu như không cậu ta không ngất kịp thời...

Trống vào lớp nhưng không ai lên tiếng, bầu không khí bây giờ chỉ nghe được hơi thở của từng người nếu không ai khác đi qua sẽ tưởng ở đây không có người. Cô giáo bước vào, nhìn xung quanh lớp và rất ngạc nhiên khi trong lớp không hề có tiếng nói hay tiếng nghịch ngơm nào mà thay vào đó là sự im lặng, bầu không khí đến đáng sợ này. Cô giáo lên tiếng để phá bỏ cái không khí này.

- Hôm nay lớp chúng ta sẽ có một bạn mới

Nói xong cô giáo quay lại nhìn về phía cửa rồi nói:

- Em vào đi!

Ở ngoài cửa có một cậu học sinh đeo cặp chéo vai đang dựa lưng vào tường làm cho cả lớp không ai nhìn thấy được dung nhan của cậu. Cậu bạn đó quay lưng lại và bước vào lớp trước sự ngạc nhiên của học sinh trong lớp chỉ trừ ba người vẫn im lặng kia. Cậu bạn đó bước tới gần cô giáo rồi đứng yên nhìn cả lớp rồi nói:

- Tôi là Vũ Khánh Thiên

Cô giáo mỉm cười rồi nói với cả lớp:

- Các em hãy giúp đỡ bạn. Khánh Thiên em ngồi cạnh Gia Anh đi

Khánh Thiên nhìn xung quanh lớp rồi lên tiếng

- Vì sao?

Cô giáo trơ mắt ngạc nhiên nhìn cậu bạn học sinh mới này, nói:

- Ở đây chỉ còn một chỗ. Vậy em thích ngồi đâu

Khánh Thiên nhìn xung quanh lớp thì thấy nhưng ánh mắt long lanh của các nữ sinh nhìn mình thì cậu không khỏi rùng mình. Nên đành đồng ý ngồi cùng Gia Anh. Nữ sinh trong lớp thở dài chán nản còn cô giáo thì mỉm cười nhẹ nhõm...

Bây giờ sang lớp 12Aa.

Lớp 12Aa là lớp luôn đứng đầu về học tập và là lớp đối đầu với 12Ab trong suốt ba năm qua. Nếu nói lớp 12Ab đứng đầu về thể thao thì lớp này đứng đầu về sáng tạo. Hai lớp luôn là đề tài chú ý của mọi học sinh lẫn cô giáo trong trường. Nay lại toàn là những học sinh mới vào hai lớp này lại càng làm cho mọi người chú ý.

Lớp 12Aa im lặng nhìn cô giáo chủ nhiệm bước vào. Cô Alex chủ nhiệm 12Aa là một cô gái 25 tuổi là một cô giáo nghiêm khắc với học sinh mình nhưng lại được những học sinh mà cô dạy yêu quý. Hai lớp trái ngược nhau, đối đầu nhau cho nên chủ nhiệm hai lớp cũng không khác gì...

Cô giáo bước vào và nói:

- Hôm nay lớp ta có hai bạn học sinh mới. Nói là mới nhưng không phải một bạn mới chuyển tới còn một bạn đã từng học với chúng ta.

Nói xong cô giáo quay lại nhìn ra cửa rồi nói

- Hai em vào đi.

Hai con người này bước vào làm cho cả lớp phải trố mắt ngạc nhiên. Vì hai người nay bước vào như tiên đồng ngọc nữ nhìn họ rất đẹp. Nhưng họ lại cho những học sinh trong lớp cảm nhận đước cái lạnh của mùa đông và sự ấm áp của mùa xuân. Hai mùa lóng lạnh này hợp lại làm cho những người khác cảm thấy dễ chịu hơn.

- Hai em giới thiệu về mình đi

Cô giáo đột nhiên lên tiếng làm cho cả lớp thoát khỏi suy nghĩ về hai học sinh kia

- Nhật Phong

Nhật Phong lạnh lùng nói. Khuôn mặt cậu không chút biểu hiện gì gọi là ấm áp cái lạnh phát ra từ cậu không khác gì cái lạnh của mùa đông. Còn cô gái bên cạnh cậu thì mỉm cười ấm áp nói:

- Chào các bạn! Mình là Bùi Ngọc Anh hân hạnh được gặp lại

Cả lớp lại được dịp vỗ tay ầm ĩ. Còn cô Alex đứng bên cạnh thì mỉm cười rồi hỏi hai học sinh của mình

- Hai em ngồi ở cuối đi vì còn mỗi một chiếc bàn

Nghe cô giáo nói Ngọc Anh mỉm cười rồi đi xuống chỗ mình còn Nhật Phong thì im lặng không nói tiếng nào rồi đi xuống.... Cả lớp yên lặng lắng nghe cô giáo giảng.

Trống ra chơi học sinh ai ai cũng vui mừng vì được thoát ra khỏi những tiết học chán gắt kia. Ở canteen hai lớp đối đầu nhau đụng chạm nhau khiến chi những học sinh trong trường im lặng để xem một vở kịch hay sắp diễn ra.
Ở trong lớp lại có dịp bàn tán về hai con người giống nhau nhưng khác họ kia. Nhưng tiến thì thầm bán tán làm cho Nhật thiên khó chịu nhưng vẫn phải ngồi im vì Băng không hề phản ứng gì mà sắc mặt dường như đang suy nghĩ gì đó. 

Cả lớp không thấy nhân vật chính nói gì thì lại càng nói to hơn. Chính vì thế đã làm cho một người tức giận

- Im miệng

Cả lớp sợ hãi liền im bặt, họ cứ ngỡ đó là Băng nhưng không phải đó là Gia Anh người ghét nhất ồn ào và họ đã vi phạm điều đó. Bầu không khí giờ đây chỉ có sự im lặng đến đáng sợ dù là một lớp quậy nhưng họ rất sợ cậu bạn Gia Anh vì khi cậu ta tức giận thì đừng nói là người có gia thế sẽ được bình yên. Ví như hồi lớp 10 đã có một người cậy gia thế nhà mình có quyền có thế mà đã chọc giận đến Gia Anh và cậu đã suýt chết nếu như không cậu ta không ngất kịp thời...

Trống vào lớp nhưng không ai lên tiếng, bầu không khí bây giờ chỉ nghe được hơi thở của từng người nếu không ai khác đi qua sẽ tưởng ở đây không có người. Cô giáo bước vào, nhìn xung quanh lớp và rất ngạc nhiên khi trong lớp không hề có tiếng nói hay tiếng nghịch ngơm nào mà thay vào đó là sự im lặng, bầu không khí đến đáng sợ này. Cô giáo lên tiếng để phá bỏ cái không khí này.

- Hôm nay lớp chúng ta sẽ có một bạn mới

Nói xong cô giáo quay lại nhìn về phía cửa rồi nói:

- Em vào đi!

Ở ngoài cửa có một cậu học sinh đeo cặp chéo vai đang dựa lưng vào tường làm cho cả lớp không ai nhìn thấy được dung nhan của cậu. Cậu bạn đó quay lưng lại và bước vào lớp trước sự ngạc nhiên của học sinh trong lớp chỉ trừ ba người vẫn im lặng kia. Cậu bạn đó bước tới gần cô giáo rồi đứng yên nhìn cả lớp rồi nói:

- Tôi là Vũ Khánh Thiên

Cô giáo mỉm cười rồi nói với cả lớp:

- Các em hãy giúp đỡ bạn. Khánh Thiên em ngồi cạnh Gia Anh đi

Khánh Thiên nhìn xung quanh lớp rồi lên tiếng

- Vì sao?

Cô giáo trơ mắt ngạc nhiên nhìn cậu bạn học sinh mới này, nói:

- Ở đây chỉ còn một chỗ. Vậy em thích ngồi đâu

Khánh Thiên nhìn xung quanh lớp thì thấy nhưng ánh mắt long lanh của các nữ sinh nhìn mình thì cậu không khỏi rùng mình. Nên đành đồng ý ngồi cùng Gia Anh. Nữ sinh trong lớp thở dài chán nản còn cô giáo thì mỉm cười nhẹ nhõm...

Bây giờ sang lớp 12Aa.

Lớp 12Aa là lớp luôn đứng đầu về học tập và là lớp đối đầu với 12Ab trong suốt ba năm qua. Nếu nói lớp 12Ab đứng đầu về thể thao thì lớp này đứng đầu về sáng tạo. Hai lớp luôn là đề tài chú ý của mọi học sinh lẫn cô giáo trong trường. Nay lại toàn là những học sinh mới vào hai lớp này lại càng làm cho mọi người chú ý.

Lớp 12Aa im lặng nhìn cô giáo chủ nhiệm bước vào. Cô Alex chủ nhiệm 12Aa là một cô gái 25 tuổi là một cô giáo nghiêm khắc với học sinh mình nhưng lại được những học sinh mà cô dạy yêu quý. Hai lớp trái ngược nhau, đối đầu nhau cho nên chủ nhiệm hai lớp cũng không khác gì...

Cô giáo bước vào và nói:

- Hôm nay lớp ta có hai bạn học sinh mới. Nói là mới nhưng không phải một bạn mới chuyển tới còn một bạn đã từng học với chúng ta.

Nói xong cô giáo quay lại nhìn ra cửa rồi nói

- Hai em vào đi.

Hai con người này bước vào làm cho cả lớp phải trố mắt ngạc nhiên. Vì hai người nay bước vào như tiên đồng ngọc nữ nhìn họ rất đẹp. Nhưng họ lại cho những học sinh trong lớp cảm nhận đước cái lạnh của mùa đông và sự ấm áp của mùa xuân. Hai mùa lóng lạnh này hợp lại làm cho những người khác cảm thấy dễ chịu hơn.

- Hai em giới thiệu về mình đi

Cô giáo đột nhiên lên tiếng làm cho cả lớp thoát khỏi suy nghĩ về hai học sinh kia

- Nhật Phong

Nhật Phong lạnh lùng nói. Khuôn mặt cậu không chút biểu hiện gì gọi là ấm áp cái lạnh phát ra từ cậu không khác gì cái lạnh của mùa đông. Còn cô gái bên cạnh cậu thì mỉm cười ấm áp nói:

- Chào các bạn! Mình là Bùi Ngọc Anh hân hạnh được gặp lại

Cả lớp lại được dịp vỗ tay ầm ĩ. Còn cô Alex đứng bên cạnh thì mỉm cười rồi hỏi hai học sinh của mình

- Hai em ngồi ở cuối đi vì còn mỗi một chiếc bàn

Nghe cô giáo nói Ngọc Anh mỉm cười rồi đi xuống chỗ mình còn Nhật Phong thì im lặng không nói tiếng nào rồi đi xuống.... Cả lớp yên lặng lắng nghe cô giáo giảng.

Trống ra chơi học sinh ai ai cũng vui mừng vì được thoát ra khỏi những tiết học chán gắt kia. Ở canteen hai lớp đối đầu nhau đụng chạm nhau khiến chi những học sinh trong trường im lặng để xem một vở kịch hay sắp diễn ra.


Vở kịch này phải nói là rất đáng nhớ vì ở đây nhân vật chính lại là những học sinh mới của hai lớp tham gia. Họ đấu đá nhau bằng những lời nói sắc lạnh làm cho những học sinh xung quanh ai ai cùng gào thét. Còn Băng cô ngồi nhìn cảnh Nhận Thiên và người tên Khánh Thiên mới chuyển vào lớp đang thách đấu bằng miệng cùng với lớp 12Aa. Cô thở dài đứng lên một cách chán nản. Cô quay người bước đi mặc kệ những tiếng hò hét kia, nhưng cô đâu biết rằng đang có ba bốn cặp mắt đang nhìn bóng lưng của cô. Họ đang suy nghĩ cái điều gì đó mà chỉ có trời, đất và họ biết mình đang nghĩ gì và mình là ai? Vậy thôi! Còn đâu t\g cũng chả biết gì?

Cô đi lên sân thượng một mình. Vì ở đó cô cảm nhận được gió, cảm nhận được sự trong lành nhưng thật nản khi tay cô bây giờ đã nhuốm máu của bao nhiêu người. Đúng máu của họ đã vì bàn tay này mà chảy, cô cười nhạt một nụ cười thích thú đến chán. Có bao giờ cô tự hỏi bàn tay này đến bao giờ mới hết nhuốm máu tanh cảu con người đây và đến khi nào cô mới thoát khỏi cái bàn cờ định mệnh này. Cô nhắm mắt lại rồi dựa lưng vào tường...

Từ phía xa có một hình bóng nhìn cô rồi bước lại gần. Cái bóng đó không ai đó là Gia Anh. Cậu ngồi xuống cạnh cô dù biết cô vẫn còn thức, cậu ngồi xuống và nghĩ đã bao lần cậu đã tự với mình là sẽ giết cô để trả thù nhưng cạu đã bỏ qua biết bao cơ hội và đã do dự biết bao lần nhưng cậu không thể giết được người con gái này. Bởi cậu đã coi cô như một người thân quan trọng, có lẽ vậy... Cậu nhắm mắt lại rồi hờ hững mở miệng:

- Merry! Tôi muốn hỏi cậu một chuyện

Cô vẫn nhắm mắt, cô biết có người bên cạnh mình nhưng cô muốn biết người đó muốn gì nên cô vẫn nhám mắt để biết động tĩnh. Nhưng cô thật không ngờ người đó lại là Gia Anh và ngạc nhiên là cậu ta lại mở miệng hỏi cô... 

- Chuyện gì?

Gia Anh mỉm cười một nụ cười nhạt hiện trên đôi môi cậu. Cậu đã làm bạn và là một trong những thành viên của Bộ Ba nhưng cậu lại không hiểu gì về cô. Cô là một con người lạ lùng? Kì lạ mà cậu biết? Có những lúc cậu thực sự cảm thấy cô là con người lạnh lùng nhưng có khi lại là con người nhiều cảm xúc...

- Vì sao cậu lại hại gia đình tôi?

Băng cười một nụ cười nhạt nhưng lạnh lẽo vô hồn. Cô nói:

- Vì bố mẹ cậu đã phạm sai lầm đó là...

Băng chưa kịp nói hết câu thì đột nhiên điện thoại cô reo lên. Cô nhìn vào máy điện thoại tên của ai đó nhấp nháy trên màn hình. Cô nhấc máy lên và đicách xa chỗ của Gia Anh rồi nghe.

- Có chuyện gì?

Ở đầu máy bên kia phát ra tiếng của một người đàn ông. Ông ta nói:

- Tiểu thư! Ông chủ nói muốn gặp tiểu thư và thiếu gia.

Cô im lặng một lúc rồi nói:

- Ở đâu?

Ông quản gia trả lời: 

- Tổ chức thưa tiểu thư!

Cô trả lời rồi dập máy. Cô bước thẳng ra khỏi cửa mà không quên bỏ lại một câu:

- Vì phản bội ông ta...

Nói xong cô bỏ đi mặc kệ một con người nào đó đang ngồi đó dựa vào tường một cách vô hồn. Ánh mặt cậu giờ đây chỉ còn sự chán chường, cậu mỉm cười một nụ cười nhạt chả lẽ mấy năm qua cậu hiểu lầm hai người kia sao? Nhưng không cha mẹ cậu không bao giờ phản bội, cậu phải điều tra, điều tra lại từ đầu...

Băng vừa đi vừa gọi cho Nhật Thiên nói một câu ngắn gọn nhưng dễ hiểu:

- Ông ta triệu tập, tổ chức.

Nói xong cô dập máy tiến thẳng đến nơi gửi xe rồi phóng đi. Chiếc xe cô vừa rời đi thì có một chiếc xe khác đi theo sau. Cô lái nhanh hết tốc độ, xe đằng sau thấy cô lái nhanh thì cũng nhấn ga mà phóng đuổi theo. Cô nhìn vào gương chiếu hậu rồi cười nhạt dám theo dõi cô sao? Được! Cô sẽ đùa với chiếc xe đó một lúc... 

Cô ngoặt tay lái sang bên phải rồi phóng đi làm chiếc xe đằng sau phải ngạc nhiên nhưng rồi cũng rẽ theo cô. Cô mỉm cười nhạt nhưng đắc ý, cô lái xe càng ngày càng nhanh và càng ngày càng rẽ nhiều gõ làm cho xe phía sau phải đuổi theo đến chóng mặt. Đang đùa giỡn với cái xe kia thì chiếc điện thoại của cô reo lên, cô ấn nút nghe chưa kịp nói gì thì đã có giọng nói đầy tức giận vang lên:

- Hoàng Băng Băng cậu có đến ngay không hả?

Băng nghe thấy giọng tức giận của Nhật Thiên thì mỉm cười nói

- Không phải cậu đang dỗi sao cô em

Nhật thiên càng tức giận hơn khi nghe thấy Băng gọi mình là cô em

- Cậu...

Băng mỉm cười rồi tắt máy càng làm cho đầu dây bên kia tức giận. Cô phanh xe đột ngột làm cho chiếc xe kia đâm vào xe cô. Cô mỉm cười vì hôm nay thật sự là ngày thú vị đối với cô. Cô mặc kệ chiếc xe đằng sau mà vòng xe lại nên chiếc xe đằng sau lại chịu thêm một phát nữa. Cô vẫy tay lại như chế giễu chiếc xe đằng sau rồi phóng đi với một nụ cười...


Chap11: Cha nuôi

Khuôn mặt cô đanh lại khi trước mặt cô là căn cứ của tổ chức. Cô lao xe vào tầng hầm rồi bước xuống xe. Vừa xuống xe cô đã thấy khuôn mặt hầm hầm của Nhật Thiên-Joh, nhìn thấy khuôn mặt của Joh thì cô không khỏi nhịn nổi mà cười phá nên. Joh nhìn Merry-Băng cười thì tức giận mặt cậu đỏ lừng nhưng lại không thể tới bóp chết cô. Cậu tức giận nói:

- Merry cậu quá đáng rồi đấy.

Merry thôi cười khuôn mặt cô lạnh lùng trở lại và nhìn thẳng vào mặt tức giận của Joh cô cố nhịn cười nói:

- Đi thôi!

Joh không nói gì nữa mà lặng lẽ đi theo cô. Hai người đều lấy mặt nạ ra rồi đeo vào, bước chân họ đi thẳng tới căn cứ. Những người trong đó ai ai cũng cúi chào họ bởi hai người họ đều là những người có chức vụ cao nhất chỉ là đứng sau bang chủ mà thôi.

Joh và Merry dừng lại tại một cánh cửa màu đen. Từ ngoài ai cũng có thể cảm nhận được sự lạnh giá phát ra từ cánh cửa này giống như nó chính cánh cửa dẫn tử thần vậy. Merry đưa tay lên rồi gõ cửa. Ở đó phát ra giọng nói lạnh lùng tàn khốc của ai đó:

- Vào đi

Hai người ủn cửa rồi cùng nhau bước vào. Họ cúi đầu xuống thành kính với người đang xoay lưng lại với họ. Merry lên tiếng nói trước:

- Cha gọi chúng tôi có việc gì?

Người đàn ông đó không quay lại nhìn mà nói:

- Trước hôm sinh nhật con ta muốn các con phải làm một nhiệm vụ

Joh mỉm cười nói:

- Dạ! À cha, sao con không thấy cha quay lại vậy hay mặt cha xấu quá nên...

Nghe Joh nói vậy Merry không khỏi cười thầm nhưng khuôn mặt cô vẫn lạnh tanh. Cô nói:

- Nên không dám cho hai chúng tôi nhìn...

Joh nhìn cô mà không khỏi mỉm cười. Hai người nhìn nhau đắc ý nhưng đáp lại sự đáp ý của họ là một giọng nói lạnh tanh của ai đó:

- Xấu hay không đến ngày sinh nhật Merry thì các con sẽ rõ. Còn bây giờ hãy làm nhiệm vụ.

Hai người không đùa nữa mà quay lại nhìn người cha của mình mà đồng thanh:

-: Nhiệm vụ gì?

Người đàn ông đó lạnh lùng nói:

- Bang Reck của nhà họ Bùi đã đào tạo một sát thủ. Các con hãy giết tên sát thủ đó.

Merry nhìn thảng vào lưng người đàn ông đó. Cô đang suy nghĩ và ngạc nhiên khi người cha của cô lại muốn cô làm nhiệm vụ nhưng không phải vào ngày sinh của cô. Cô lên tiếng bằng giọng lạnh lẽo.

- Tên sát thủ đó là ai?

Người đàn ông hạ giọng nói:

- Con gái của hắn Bùi Ngọc Anh

Merry ngạc nhiên. Đó không phải cô gái giống cô hay sao? Chuyện này là sao? Sao cha cô lại muốn cô giết người con gái đó. Bao nhiêu câu hỏi xung quanh cô nhưng lại không ai giải đáp. Cô im lặng không nói gì. Joh thấy vậy thì trả lời hộ Merry.

- Dạ! Vậy không có gì bọn con xin lui

Người đàn ông đó chỉ hừ một tiếng. Còn Joh thì thở dài rồi kéo tay Merry ra ngoài. Cậu không quan tâm là nhiệm vụ đó là gì nhưng cậu sẽ luôn nghe lời người cha đó vì ông ta đã nắm được nhược điểm của cậu. 

Sau khi cánh cửa đó đóng lại người đàn ông đó liền quay ghế lại nhìn hai bóng hình vừa biến mất mà không khỏi cười nhạt. " Đã đến ngày các người phải chịu đau khổ rồi" Ánh mắt người ấy trở nên lạnh lẽo tàn khốc. Nếu ai nhìn thẳng đôi mắt người đó thì họ sẽ tưởng rằng mình đang gặp tử thần....

Chap12: Bùi Ngọc Anh thật ra cô là ai?

Khi hai người đi ra khỏi căn phòng đó. Merry lên tiếng hỏi Joh:

- Cậu về điều tra cô gái Bùi Ngọc Anh đi.

Joh nhìn cô rồi gật đầu nói:

- Cậu không về nhà?

Merry lắc đầu rồi quay lưng đi. Cô bây giờ không muốn về nhà vì giờ đây đầu cô rất rối. Thật ra cô ta là ai vì sao lại có khuôn mặt giống hệt cô? Vì sao người cha mà cô luôn gọi lại bảo cô ám sát cô ta? Thật ra cô là ai Bùi Ngọc Anh...

Cô lấy xe rồi phóng nhanh đi. Chiếc xe thạch anh tím của cô giờ đây không khác gì muốn giết người nó đi nhanh hết tốc độ và phóng về phía trước như không hề quan tâm có những chiếc xe khác bên cạnh không khác gì chủ nhân nó. Cô không hề để ý có chiếc xe đang theo dõi mình mà giờ đây đầu cô đang rối những câu hỏi những thắc mắc nó cứ thế trồng lên. Chiếc xe của cô lại một lần nữa tăng hết tốc độ làm chiếc xe đằng sau không khỏi rủa" Cô ta không thích sống nữa sao?" Chiếc xe lao nhanh vào bóng tối nhưng chiếc xe đằng sau không vì thế mà bỏ cuộc. Hai chiếc xe hai con người cùng nhau chơi cùng tử thần...

Chiếc xe cô đang phóng nhanh thì đột nhiên chiếc xe kít lại tại một quán bar. Làm cho chiếc xe đằng sau không phanh kịp mà đâm vào xe cô. Chính vì thế mà cô đã thức tỉnh bởi những suy nghĩ về người con gái kia. Cô ngẳng đầu lên nhìn vào gương chiếu hậu mà không khỏi nhếch mép nghĩ:" Đó không phải là chiếc xe đã theo dõi cô vào **** sáng sao?".

Cô cười nhạt rồi bước xuống xe xong đi thẳng vào quán bar. Chủ nhan của chiếc xe đằng sau thấy cô bước vào thì cũng xuống vào theo cô. Chủ nhân chiếc xe đó vừa bước vào đã làm cho bao nhiêu ánh mắt hướng về mình bởi người đó là một con gái xinh đẹp, cô ta có màu mắt màu xanh dương làm cho bao nhiêu thằng đàn ông ở trong bị thu hút hơn hết cô có thân hình cân đối, làn da thì trắng hồng và cô mặc một chiếc váy trắng hở vai càng làm cô đẹp, thu hút hơn. Cô bước vào ánh mắt cô nhìn mọi thứ thứ xung quanh quán bar để tim Merry nhưng đập vào mắt cô lại là những gã đàn ông nhìn mình với ánh mắt thèm thuồng. Cô đi thẳng vào nhằm muốn tìm xem Merry ở đâu nhưng cô đâu biết Merry đang ở đằng sau và nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng xen lẫn thích thú cơ chứ." Bùi Ngọc Anh thật ra cô là ai? Điều đó làm tôi càng tò mò đấy." Merry đi lên lầu một nơi bí mật chỉ có cô mới biết ở đó lắp đặt cái kính là ở ngoài nhìn vào thì không khác gì một căn phòng rỗng nhưng người bên trong lại có thể quan sát được tất cả hành động bên dưới cô đi lên mặc kệ Ngọc Anh như một con ngốc đi tìm cô...

Ngọc Anh bước vào bên trong nhưng vẫn không tìm thấy Băng. Cô tức giận khi để mất dấu Băng. Đang định quay lại đi về thì đột nhiên có một bàn tay rắn chắc nắm lấy. Cô xoay người lại nhìn kẻ dó bằng ánh mắt sắc lạnh dù ở trường và trước mặt mọi người cô luôn cười dịu dàng nhưng hôm nay tâm trạng cô rất xấu lại cộng bị một tên lạ mặt nắm tay thì cơn giận của cô lại được trào ra và hắn chính là cái bao để cô chút hết cơn giận. Cô lạnh giọng nói:

- Bỏ tay ra

Tên cầm tay co là một tên đã ngoài năm mươi nhìn mặt ông ta rất là giống một con dê nhưng lại rất già. Tên đó nhìn cô với ánh mắt thèm thuồng nói:

- Cô em hay đi cùng anh đi. Bao nhiêu cũng trả

Ngọc Anh cười nhạt nhìn kẻ không khác gì một con dê xồm kia mà cười nhạt nói:

- Bao nhiêu cũng trả? 

Nghe thấy cô lập lại câu hỏi của mình ông ta tưởng rằng con mồi đã cắn câu nên bàn tay của ông ta không yên phận mà sờ vào lưng cô rồi nói:

- Đúng! Chỉ cần em đồng ý với anh đêm nay ở cùng nhau...

Cơn tức giận của Ngọc Anh dường như bị bộc phát bởi cái tên chẳng khác gì một con dê này. Cô khản giọng nói:

- Chúng ta nên ra chỗ kia nói chuyện

Cô chỉ vào một nơi bóng tối không ai nhìn thấy. Còn tên đó thì không khỏi thích thu khi con mồi của mình đã vào tròng rồi gật đầu nói:

- Thế mà còn giả bộ nai...

Cô cười nhạt rồi cùng ông ta đi vào chỗ bóng tối đó. Ông ta đâu biết rằng mình đang gặp tử thần chính vì vậy mà ông ta tươi cười rồi dùng tay quàng ra hông cô rất thân mật. Sau khi dẫn ông ta vào chỗ bóng tối chỉ ít phút sau cô đã ra khỉ chỗ đó và để lại một sát chết....

Từ phía xa có một ánh mắt nhìn cô thích thú." Không khổ danh là một sát thủ được đào tạo bởi Reck."....

Post a Comment

Tổng số lượt xem trang

11,987