* Tên tác phẩm: Tình yêu của cô nàng đẹp trai.
* Author (tác giả): Kin Bò Sữa.
* Category (thể loại): tình cảm học đường, hài.
* Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi): ai đọc cũng được.
* Status (tình trạng truyện): on-going.
* Warning (cảnh báo): có thì nói sau.
* Casting (giới thiệu nhân vật): - Hoàng Mai Linh (nữ chính)
*- Âu Quang Đức (nam chính)
* - Wap Truyen
* - Wap Truyen
Summary
Một đứa con gái nhưng...
... Khi sinh ra cả nhà đang mừng vì có con trai, nhìn đến phần
dưới mới biết mừng hụt.
... Ngày đầu tiên đi mẫu giáo, vào nhà vệ sinh nữ liền bị cô giáo
lôi ra mắng cho một trận té tát.
... Đi học, ngăn bàn luôn đầy ắp những lá thư tình, nhưng lại là của
những bạn nữ dễ thương.
Mái tóc ngắn, cơ thể "đồng bằng", khuôn mặt đẹp trai, thế cơ mà lại là con gái.
Đôi lời của tác giả
Rất hoan nghênh mọi người đã ghé thăm ngôi nhà nhỏ của mình, tuy đây không phải là fic đầu tiên mình viết, tuy nhiên mình vẫn còn rất non tay, có gì sai sót mong mọi người cứ ném đá thẳng tay nhé. Đây không phải là một cái motip mới mẻ gì cho lắm, nhưng vì nó nhảy ra trong đầu nên là cứ thế mà phang thôi *cười*. Truyện nghĩ đến đâu viết đến đấy nên khoảng 1-2 tuần sẽ có 1 chap, tuy hơi chậm nhưng từng chap sẽ được chăm chút vô cùng kĩ càng. Điều cuối cùng là mình mong các bạn vào fic mình có thể viết tiếng Việt THUẦN, nó ít nhiều sẽ làm mình cảm thấy được tôn trọng hơn và đỡ tốn thời gian dịch chữ.
Thân!
********
Chap 1: Cô nàng đẹp trai
Đứng trước cổng ngôi trười đại học mà mình mong ước bấy lâu nay, Hoàng Mai Linh nhẹ nhàng nở ra một nụ cười tự tin. Cuối cùng sau mấy tháng học như điên, nó cũng đã được bước chân vào ngôi trường này. Nâng tay vuốt mấy lọn tóc đang lòa xòa trước mặt ra đằng sau, để lộ ra khuôn mặt đẹp trai ngời ngời của mình, nó bắt đầu đi tìm lớp.
Khu vực bảng tin của trường đông đến không thể nào đông thêm được nữa, Hoàng Mai Linh dùng cái thân hình mảnh khảng của mình nhẹ nhàng lách qua lách lại giữa dòng người đang xô đẩy nhau, chẳng lâu sau, nó đã đứng ngay trước cái bản đồ trường. Khoa kinh tế, khoa kinh tế ở đâu? Cuối cùng cũng tìm thấy cái nơi mà mình cần đến, nó mừng đến suýt khóc, vì sự thật là nó cũng sắp bị người ta đè chết rồi. Khoa Kinh tế ở khu nhà B, theo cái hình kia thì bên phải hay bên trái ta?
- Đi thử cả hai bên, chiến luôn. Đi nhờ cái, đi nhờ cái!
Gào mồm lên mà kêu, hai tay thì gạt người đúng với động tác bơi ếch, một lát sau, Hoàng Mai Linh quần áo nhàu nhĩ, đầu tóc rối loạn từ dòng người thoát ra. Tham lam mà hít lấy hít để một chút không khí không mấy trong lành, nó vuốt lại mái tóc đẹp trai lãng tử, phủi phủi quần áo một chút rồi lại tiếp tục vênh mặt lên trời mà đi.
Dù nó biết đây là một trường đại học tốt nhất nhìn cả nước, nhưng có nhất thiết là phải xây to như thế này không? Cứ y như là đang đi trong mê cung vậy. Chỉ cần đi lung tung một lúc, nó đã lạc vào một cái chỗ khỉ ho cò gáy nào đó, toàn những cây là cây, chẳng thấy bóng người nào cả. Trời ơi, chẳng lẽ là nó đã lạc vào một thế giới khác, giống như trong truyện ấy. À không, có người kia rồi.
- Này, cái cậu gì ơi, ê ê! Đằng này đằng này, đúng rồi, tôi đang gọi cậu đấy!
Ai da, số nó thật là may, gặp đúng được bạch mã hoàng tử rồi, người đâu mà thật cao lớn, nó cũng chỉ đứng ngực đến người ta. Vứt hết cái đống tán thưởng trong đầu kia đi, Hoàng Mai Linh chạy lại phía người con trai kia đang đứng.
- Cậu có thể cho tôi hỏi khu nhà B ở đâu không?
Đây không phải là bạch mã hoàng tử rồi, trông cái vẻ mặt hằm hằm y như là vừa bị chó cắn xong vậy. Trong lòng tiếc nuối một hồi, không sao, trên đời này đâu thiếu trai. Cậu con trai kia nheo mắt nhìn nó từ đầu xuống chân rồi lại từ chân lên đầu, cuối cùng cũng mở miệng ra trả lời.
- Dân kinh tế à?
Giọng nói thì chẳng khác Bao Công được bao nhiêu, nghe mà rợn hết cả gáy.
- Đúng vậy.
Gật đầu xác nhận một cái, nó tiếp tục ngửa cái mặt đẹp trai của mình lên nhìn cậu bạn kia, chờ đợi cậu trả lời.
- Cứ đi thẳng là đến.
Cậu ta chỉ chỉ tay rồi làm động tác đuổi người. Hừ, làm sao mà phải đuổi? Không đuổi thì nó cũng tự đi, người đâu mà sang chảnh vậy. Nhưng công nhận là cũng đẹp trai một cách dã man tàn bạo đi, tuy nhiên thì còn lâu mới bằng nó. Nhét hai tay vào trong túi quần, nó vội vàng đi theo hướng cậu bạn kia chỉ.
Trường với màu sắc chủ đạo là màu trắng, thiết bị đều rất hiện đại. Chưa kể là sân bóng đá, sân bóng rổ, phòng bóng bàn đều có đủ cả. Đến lúc mà nó đã sắp rã cả hai chân ra rồi thì chữ “B” thần thánh cuối cùng cũng hiện ra, không còn để ý đến cái gì gọi là hình tượng nữa, nó cắm đầu cắm cổ vui mừng mà chạy về phía đấy. Hình cái khu nhà cao năm tầng, Hoàng mai Linh nở ra một nụ cười mà còn khó coi hơn cả mếu. Bây giờ lại còn phải đi tìm phòng học nữa cơ, số nó khổ thế đấy. Chẳng lẽ lại tiếp tục vác mặt đi hỏi?
- Bạn ơi, bạn biết lớp kinh tế ở đâu không bạn?
Nó nhẹ nhàng gõ vai một bạn nữ, khuyến mãi thêm cho một nụ cười đẹp ngất ngây con gà tây. Cô nàng hơi ngơ ra một chút rồi hơi đỏ mặt, thẹn thùng che mặt trả lời.
- Hình như là ở trên tầng 3.
Nói một câu “cảm ơn”, nó lại tiếp tục công cuộc chạy bộ, đến khi nó tìm đến cái cầu thang rồi mà vẫn còn có thể nghe thấy được tiếng hét phấn khích của các cô gái vừa nãy. Tuy là con gái nhưng nó lại khá là thích khi bị nhầm là con trai, mặc dù hồi bé ghét lắm. Nhớ có hồi có cô nhầm nó là con trai, quay sang bảo với đứa con là “chào anh đi con!”. Nguyên một ngày hôm đấy, Hoàng Mai Linh đẹp trai ngồi khóc thút thít trong lòng mẹ. Nhưng càng lớn thì tính tình nó càng biến chứng quái dị, càng ngày càng ghét làm con gái.
Cuối cùng cũng tìm thấy, bước vào trong phòng học, nó bước nhanh đến bàn cuối rồi vứt cặp xuống đấy, gọi là đánh dấu chủ quyền. Chỗ ngồi này thật tốt, vừa khuất mắt giáo viên, lại vừa gần cửa sổ, bên ngoài là cả một khung cảnh cây cối, chím chóc hót líu lo.
- Ế ô!
Kèm theo cái tiếng chào hỏi đấy là nguyên một cái cặp sách đập vào đầu nó. Đang định quay lại giáo huấn cho cái đứa vô duyên đấy một trận thì mới nhận ra, cái đứa vô duyên đấy chẳng phải ai khác ngoài đứa bạn chí cốt của nó từ mẫu giáo lên tới bây giờ - Trần Quỳnh Nhi.
- Cũng biết đường để dành chỗ cho tao cơ à?
Con nhỏ cười cười nói một câu như thế rồi vô tư ngồi xuống chỗ trống bên cạnh. Được hỏi một câu như thế, nó đảo mắt một vòng rồi vu vơ trả lời.
- À, chắc là như thế đấy.
Khổ thân con bé bị ảo tưởng sức mạnh, ai thèm để dành chỗ cho nó cơ chứ. Đấy là nó nghĩ thế thôi, nếu nói ra như thế thật thì có khi nó còn không được chào bố mẹ câu cuối mất. Hai đứa ngồi nói chuyện từ dưới đất mẹ đến tận trên trời, đến tận khi có một ông đầu hói mà nó nghĩ là thầy giáo bước vào.
Cũng như từ cấp một, buổi đầu tiên lúc nào cũng chỉ là phổ biến chương trình học và giáo viên giới thiệu bản thân, kèm thêm mấy câu căn dặn kỉ luật. Rồi cuối cùng là cả đám học sinh như ong vỡ tổ ùa ra ngoài, đứa nào cũng lên kế hoạch đi chơi do vẫn còn sớm.
- Kin, mày có về luôn không?
Con Nhi khẽ lay lay cái tay của tôi hỏi.
- Không về luôn thì ở ngoài đường cạp bê tông à?
Nó trả lời kèm theo động tác đẩy con Nhi đi về phía trước. Mọi người thường gọi nó là Kin, ít người gọi đúng tên thật lắm vì cái tên đó nó nữ tính quá, mà nhìn nó thì... gọi là Mai Linh chẳng khác gì dìm hàng. Nên từ khi lên cấp 2, cái biệt danh Kin đã theo nó rồi.
- Tao cứ tưởng là mày phải chạy ngay đi ăn cơ.
Linh vừa nhìn nó vừa nói một cách mỉa mai, đơn giản vì nó là vua ăn vặt, may cho cái số nó là không bị béo. Nhìn lại con bạn một cách khinh thường, nó đưa tay đẩy vào lưng con nhỏ một cái, vuốt ngược đống tóc đang lòa xòa trước mặt ra đằng sau rồi nhét hai tay vào túi phăng phăng đi trước, chỉ vứt lại cho con bạn chí cốt đúng một câu.
- Mày nghĩ ai cũng như mày à?
Tất nhiên hai đứa chỉ gọi là phũ phàng với nhau thế, đó là cách hành xử cũng như nói chuyện của hai đứa nó. Con Nhi thấy nó như thế liền vội vàng bê cặp chạy đuổi theo, bắt kịp được nó thì trên trán con bé đã lấm tấm mồ hôi.
- Hôm nay mày bị ảo óc à?
Nhi đưa ánh mắt kì lạ sang nhìn con bạn, vẻ mặt đầy nghi ngờ. Mai Linh cũng không nói gì, chỉ liếc sang nhìn con bạn một cái rồi lại quay đi, vẻ mặt hiện rõ hai chữ “chán nản” cùng “bực mình”. Là bạn thân của nó từ hồi còn tè dầm đến giờ, Nhi tất nhiên là biết phải hành xử thế nào vào những lúc như thế này. Mai Linh là một con nhỏ kì lạ, con nhỏ kì lạ nhất mà Nhi từng gặp. Nó là một đứa con gái giống hệt con trai, tuy không phải là mang một vẻ đẹp khỏe khoắn mà là một vẻ đẹp theo như người ta gọi là “baby cute”. Nhưng nhìn qua thì cũng chẳng ai bảo đây là một đứa con gái cả.
Hồi còn cấp 2, sau khi nó từ chối một chị hotgirl khối 9 với câu “em là con gái” thì liền bị chị ấy sai người đập cho một trận và bị cô lập hoàn toàn ở trường. Mai Linh lúc đấy sống khép kín và có dấu hiệu của bệnh trầm cảm, nhưng may mà bây giờ bình thường trở lại rồi, chỉ là thỉnh thoảng lại lên cơn thôi.
- Này, tao hỏi thật là hôm nay mày bị làm sao đấy?
Hết chịu nổi được cái bầu không khí im lặng này, con Linh khó chịu đập vào vai nó một cái, hỏi. Nó cũng không trả lời ngay mà quay sang nhìn con bạn mật lúc với cái ánh mắt nghiêm túc đến không thể nghiêm túc hơn. Con Linh thực sự bị dọa sợ bởi vẻ mặt này của con bạn, liền không tự chủ mà lui lui một chút về đằng sau. Bỗng nhiên nó cầm lấy cằm của con bạn, ép nó ngẩng mặt lên, nghiêm nghị hỏi.
- Mày nhìn xem tao có giống con trai thật không?
Nhi gửi lại cho nó một ánh mắt đầy ý cười.
- Tao có mang gương đấy, mày có cần mượn không?
Nó bỏ tay ra khỏi cằm con bạn, nâng tay lên nghịch nghịch mấy lọn tóc đã khá dài, dựa lưng vào một bức tường gần đó rồi thở dài ra một tiếng não cả ruột.
- Mày ơi, tao cũng muốn được mặc váy như mày ý. Tao muốn được trai theo chứ không phải là được gái theo. Tao muốn được công khai vào nhà vệ sinh nữ. Tao cũng muốn làm tóc xoăn bồng bềnh xõa ra hai bả vai. Tao cũng muốn được bôi son chát phấn...
Nghe xong cái điệp khúc “tao muốn...” của con bạn, Nhi nhịn cười mệt gần chết, thả lỏng cái khuôn miệng đang mím chặt cứng ngắc của mình. Vỗ vỗ vào vai con bé đang ủ rũ dựa lưng vào tường kia, con bạn của nó liền giở ra một cái giọng thông cảm.
- Tao tưởng mày thích làm con trai lắm cơ mà, sao tự nhiên bây giờ lại muốn giống bọn tao?
Nó cũng chẳng trả lời cũng chẳng thèm liếc nhìn con bạn mình lấy một cái, hai đứa cứ im lặng như vậy. Một lát sau nó đứng thẳng người lên, ấn đầu con bạn một cái rõ mạnh.
- Con vượn người.
Quăng lại một câu như thế rồi nó đi thẳng, để lại con bạn ở đằng sau gào thét.
Mùa thu là mùa mà nó thích nhất, không nóng mà cũng chẳng lạnh, thời tiết lúc nào cũng ở trong trạng thái hơi se se dịu nhẹ. Nhưng cái thứ mà nó thích nhất là lá vàng rụng xuống. Con đường tràn ngập những lá vàng từ các cây trên vỉa hè rụng xuống, trên trời là những tia nắng vàng chiếu xuống mặt đất. Nếu hỏi về màu sắc chủ đạp của mùa thu, thì nó sẽ trả lời là “màu vàng”.
Mở cửa vào nhà, chắc là sẽ chẳng có ai ở nhà đâu. Nhà nó cũng thuộc loại khá giả, bố nó là giám đốc của một công ty tư nhân, quy mô cũng không phải gọi là lớn. Mẹ nó cũng làm kinh doanh nên bận lắm. Cả hai người đấy đều đi suốt, ít khi ở nhà.
Nằm ”phịch” một cái lên giường, nó đưa tay mân mê mái tóc của mình, có lẽ chiều nay phải đi cắt thôi, cũng đã dài quá rồi. Kể thì khi mình bị nhầm mà con trai cũng có cái thú vị của nó, mà Mai Linh đây cũng thích làm con trai hơn. Nhưng cái làm nó khổ tâm nhất là bố mẹ nó luôn nhìn nó mà thở dài thườn thượt, luôn miệng than kiểu này con gái ế chồng rồi. Thì tất nhiên, là gì có thằng nào muốn lấy một cô vợ đẹp trai hơn mình chứ.
Nhưng mà cũng làm gì có ai FA cả đời, đến thằng điên còn có vợ, đến Thị Nở còn có Chí Phèo, vậy thì làm sao mà nó ế được. Dù là có đẹp trai, nhưng nó vẫn là một đứa con gái, vẫn có mong ước tìm được bạch mã hoàng tử nha.
Ngày đầu tiên nó chính thức vào ngôi trường này để học, đeo cái cặp sách bước vào trường mà thấy hãnh diện quá. Vừa bước vào trong phòng học thì nó phát hiện ra con Nhi đã đến trước rồi, còn đang giơ tay loạn xạ ra hiệu với nó. Vứt cái cặp xuống, mông vừa gặp ghế thì con Nhi đã cầm lấy cái tay nó lắc loạn xa, vẻ mặt vô cùng hưng phấn.
- Mày xem, 5 bức thư tình, và trên mặt bàn.
Cầm lấy mấy cái phong bì lật đi lật lại, bây giờ vẫn còn có người chơi trò gửi thư à. Nó chẳng đọc đâu, người ta là con gái, đi đọc thư tình của con gái gửi đến sao? Cuộc đời thật là mâu thuẫn quá đi mất. Vừa liếc đến cái mặt bàn, nó đành cười khổ, mấy cái người này, viết lên thì cũng được thôi, nhưng cũng phải để lại cái tẩy hay cái thước kẻ để cho người ta còn tẩy chứ.
- Hot gớm nhỉ? Ngồi cùng bàn với mày là khổ nhất, lúc nào cũng phải lo cạo bút xóa với tẩy bút chì trên mặt bàn.
Con Nhi ôm đầu làm ra vẻ đau khổ, nó liếc mắt khinh thường nhìn rồi đưa tay đẩy con bạn ra.
- Biến ngay và luôn!
Con Nhi không đáp mà chỉ cười hì hì khoe trọn hàm răng, rồi hai đứa hì hục cạo bút xóa với tẩy bút chì.
Chap 2: Chỉ đơn giản là chap 2 thôi!
Hiện tại, nó đang phải đứng trước ngưỡng cửa gần như là khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Cầm trên tay bộ đồng phục thể thao, nhưng biết vào nhà vệ sinh nam hay vào nhà vệ sinh nữ đây a. Khốn khổ cho nó, vào bên nào cũng không xong, vào vệ sinh nữ thì sẽ bị kêu là biến thái rối loạn, rồi thì sẽ bị đánh cho bầm dập xong vứt ra ngoài, thật là đau đớn. Còn vệ sinh nam thì... bọn con trai nó đang cởi quần áo trong đấy đó.
- Cậu là... Kin phải không?
Đang đấu tranh tư tưởng mãnh liệt thì có một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên, truyền đến tai nó. Quay đầu tìm kiếm, hóa ra là của cô bạn đứng ngay đằng sau. Nó nở một nụ cười bắn ánh sáng, trả lời.
- Đúng rồi, có chuyện gì sao?
Cô bạn này nhìn cũng có phần quen mắt, hình như nó cũng có nhìn thấy mấy lần, hình như là ở bên khoa Công nghệ - Thông tin. Dáng người nhỏ bé nhìn khá đáng yêu với mái tóc dài đen nhánh xõa ra hai bên bả vai. Cô nàng e thẹn cúi đầu ngắm giày một thôi một hồi, cuối cùng cũng ngẩng mặt lên, xấu hổ lắp bắp nói.
- Tớ... thích cậu.
Thật ngại ngùng, đúng là hễ như có chuyện gì hay ho là sẽ có một đám đông túm tụm vào xem, và bây giờ thì cũng như vậy đấy. Tất cả các học sinh liền xúm lại chỉ chỏ, phán như thánh, còn mấy người lúc nãy còn ê a trong nhà vệ sinh thì bây giờ lại mặc quần áo vào rồi chạy ra với tốc độ thần tốc.
Thật là xui xẻo, tôi đã bị hai cái nhà vệ sinh làm hại rồi, đến lượt cô bạn dễ thương này cũng muốn làm khó tôi là sao? Thử bây giờ mà nhận mình là con gái xem, xem có bị tát cho lật mặt không. Đừng bao giờ coi thường sức mạnh của phụ nữ nhé. Với cả trước mặt bao nhiêu người như thế này mà phũ phàng từ chối thì có lẽ là nó sẽ mang tiếng xấu khắp cả trường mất thôi, có khi lại mang tiếng “làm con trai không muốn lại còn tự nhận mình là con gái”.
Đứng trước cô bạn vẫn còn đang thẹn thùng cúi đầu xuống, nó lấy tay gãi đầu một thôi một hồi, cuối cùng cũng phải chốt hạ một câu cho êm chuyện.
- Mình sẽ trả lời bạn sau nhé!
Giờ phút này thì còn lưỡng lự gì nữa, nhà vệ sinh nam xông thẳng trước khi bị túm lại. Đối với một đứa con gái thế này là quá lắm rồi, không thể ngờ là con trai trường này lại biến thái đến vậy. Nếu như là cái việc khoe múi bụng hay cơ bắp với nhau thì còn chấp nhận được, nhưng so màu quần lót là cái thể loại gì chứ?
Cố gắng che đi sự xấu hổ của mình, nó nhanh chóng đạp cửa một buồng vệ sinh rồi chui tọt vào trong đấy. Hồi trước cũng toàn đi vào vệ sinh nam, nhưng vì chẳng có ai trong đó nên tự nhiên như ruồi, còn bây giờ thì... dòng đời xô đẩy quá.
Cho đến lúc nó thay quần áo xong và đi ra thì chủ đề mấy chàng trai nói đến không phải quần lót nữa mà là... tiểu sử của cái quần lót, bệnh hoạn quá đi! Đến lúc nó vượt qua cảm xúc mà đi ra ngoài thì đã thấy con Nhi khoanh tay đứng chờ, vẻ mặt nhìn nó đầy hàm ý. Có gì buồn cười hay sao? Không phải con Nhi là bạn nó hay sao, mấy chuyện như này nó chứng kiến suốt rồi còn gì nữa. Bây giờ thì nhìn con nhỏ đúng cái bộ dạng bà tám đang chờ người đến để bắt chuyện.
- Hay ghê ta, tỏ tình công khai cơ đấy, con gái bây giờ gan dạ ra phết. Sướng không cu, em nó là hotgirl đấy, khối đứa mơ như mày mà không được đấy.
Con nhỏ nói xong rồi ôm bụng cười sắc sụa, còn mặt nó lúc này thì đen không kém gì cái đáy nồi. Nắm lấy đầu còn bạn thân ấn xuống, nó nghiến răng.
- Mày biết con bé trong phim The Ring không? Tao cũng đẩy mày xuống giếng như thế nhé!
Con Nhi cũng không trả lời lại, chỉ cười hì hì như bị điên, giơ trọn hàm răng ra trước mắt nó.
Thể dục là cái môn mà nó ghét nhất, và theo nó thì cái môn này chẳng có tí cần thiết nào cả. Toàn mấy cái động tác dị hợm bắt làm đi làm lại cả chục lần, xong rồi thì lại chạy thục mạng như một lũ điên. Đúng là một môn không thể yêu thương nổi.
Sau khi chạy xong năm vòng sân trường, nó đã vô cùng vinh quang mà về thứ nhất… từ dưới đếm lên. Tại sao nó lại phải chạy nhiều như thế chứ, nó là con gái cơ mà, nó chỉ phải chạy ba vòng thôi chứ. Dù nó đã vô cùng cố gắng để giải thích cho ông thầy mặt mày bằm trợn hiểu ra một chân lí rằng “nó là con gái” nhưng kết cục nhận lại cũng chỉ là “cậu mà còn lảm nhảm nữa thì chạy tám vòng sân trường cho tôi!”. Nhưng cũng may là vì nó chạy còn chậm hơn cả người ta đi bộ nên chỉ về đích trong tư thế lết, chứ nếu mà là chạy nhanh thì chắc là đã ngất xỉu từ vòng thứ ba rồi.
- Chết chưa mày?
Con Nhi đứng khoanh tay dựa lưng vào tường, miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su trông không khác gì một con đầu gấu, vênh mặt lên mà hỏi nó. Nó cũng chẳng lạ gì cái tính thích đổ thêm dầu vào lửa của con bạn thân nên cũng cho qua, dùng chút sức lực cuối cùng mà lết đến một cái ghế đá gần đó.
Ngồi thở như trâu như bò lấy hơi một lúc thì nó thấy con Nhi tung tăng chạy đến, phi nguyên một chai Lavie vào mặt nó.
- Mama, mày không biết thế nào là đưa tận tay cho người khác à?
Nó vừa ôm cái trán đang đau rát vừa quắc mắt nhìn con bạn đang vội vã chạy đến với vẻ mặt lo lắng kia, trên mắt còn đọng lại vài giọt nước.
- Xin lỗi, có sao không? Ai bảo mày không giơ tay ra bắt cơ. Ngu thì chết chứ bệnh tật gì.
Thân nhau quá cũng khổ, nhiều khi cũng chỉ muốn đấm vào mặt nhau một cái. Nó dùng cùi chỏ thụi một cái vào bụng con bạn coi như trả thù rồi ôm trán, cầm theo chai nước, cong mông rời đi.
Trải qua hàng đống những lời giảng dạy khô khan, cuối cùng thì tiếng chuông tan trường cũng reo lên như một sự giải thoát cho hàng ngàn học sinh. Nó với con Linh nhanh chóng nhét đống sách vở vào cặp rồi ba chân bốn cẳng chạy như bay ra khỏi lớp. Hai đứa vừa đi vừa tán phét với nhau, bỗng đang đi đến công trường thì nó bị một đám con trai nhìn rõ là ất ơ chặn đường.
Bọn ất ơ đấy nghĩ mình bằm trợn lắm? Đáng sợ lắm? Lưu manh lắm hay sao? Nhìn chẳng khác gì một lũ đầu đường xó chợ cả, quần áo thì xộc xệch, trên người đeo mấy cái khuyên tai, vòng cổ bằng sắt, nhựa rẻ tiền bày bán la liệt trên vỉa hè. Quả đầu thì nhuộm tới nhuộm lui giống hệt như HKT một thời. Cái đám này thì tốt nhất là không nên dây vào, nó nghĩ vậy liền kéo con Nhi đi xa xa lũ đấy một chút để đỡ bị nhiễm phóng xạ “ất ơ”. Nhưng mà dù có tránh thì vẫn bị chặn lại.
Nó nheo mắt nhìn cái đám bùi nhùi trước mặt này, trong lòng vô cùng khó chịu, đứng gần thôi cũng đã thấy bẩn người rồi. Mọi người đi qua ai cũng gửi gắm một ánh mắt tò mò về phía này, nhiều người còn hứng thú đến nỗi ở lại xem. Thấy đông người chú ý thì lũ choai choai kia dường như càng thêm ra oai, hếch cái mặt lên trời, một thằng giở ra cái giọng hằm hè hỏi bọn nó.
- Mày là Kin đúng không?
Nó gật đầu xác nhận, con Nhi thì còn đang làm ra vẻ yếu đuối núp núp sau lưng nó ra vẻ sợ sệt. Cái thằng vừa hỏi bọn nó tiến lên vài bước, dí cái bản mặt đầy mụn sát vào mặt nó, trừng lớn cái đôi mặt xếch lên, tiếp tục dò hỏi.
- Mày có biết mày đắc tội gì với bọn tao không?
Nó khẽ nghiêng đầu đi để tránh cái bản mặt ghê rợn đó, nheo mắt lại tỏ vẻ khó chịu rồi sẵng giọng trả lời.
- Không biết.
Có vẻ như cái thái độ của nó không làm cái lũ đầu trâu mặt ngựa kia hài lòng, cả đám bắt đầu ầm ầm lên, đứa nào cũng cố gào mỏ lên để âm thanh của mình to nhất có thể, nhiều thằng còn thừa bơ đến mức gào mồm lên bảo “đánh luôn!”. Mọi người xung quanh bu lại càng ngày càng đông, ai cũng tò mò không biết chuyện gì xảy ra tiếp theo. Riêng tôi thì lại chẳng tò mò cho lắm, tôi còn đang đói đến sôi cả ruột lên đây, cái tôi tò mò chính là trưa nay ở nhà có món gì nha.
- Thôi được rồi, vì mày là học sinh mới vào trường nên chắc chưa nghe danh bọn tao nên chưa biết sợ. Thế để tao nó cho mà nghe nhá, bọn tao chính là băng đảng “E Vi” nghĩa là “xấu xa” đó.
Nó suýt nữa thì phì ra cười, nhưng may mà kiềm chế được, đây là lần đầu tiên nó nghe thấy một người phát âm từ “Evil” như vậy. Chưa kể bọn kia còn vênh cái mặt lên kiểu như hiểu biết lắm, cao siêu lắm, điều này càng làm nó buồn cười hơn. Thằng kia hình như quan sát nó một hồi mà còn chưa thấy nó sợ hãi liền bực tức hằm hè.
- Mày đắc tội với bọn tao là không xong rồi, ai bảo mày cướp người yêu anh mày. Anh em đâu? Đánh nó nhừ tử cho tao!
Đang lúc cả lũ đầu trâu mặt ngựa hú hét định xông vào thì từ trong đám đông đang bao vây có một cô nàng khá là xinh nhưng nhìn mặt có vẻ hơi đanh đá phi ra, nước mắt ngắn nước mắt dài ôm chầm lấy nó, mếu máo nói trong tiếng khóc.
- Em xin lỗi vì mình đã mang lại cho anh những rắc rối này cho anh, nhưng tình cảm mà em dành cho anh to lớn đến nỗi mặt trời cũng không thể che khuất. Hãy tha thứ cho em.
Càng ngày càng nhức đầu, sao con gái đây giờ bạo dạn thế nhỉ? Yêu tôi thì mấy cô mấy chị cứ giữ trong lòng đi, nói ra làm gì để tôi phải khó xử như này? Nước mắt và có lẽ là cả nước mũi của cô nàng thấm ướt cả một mảng áo của nó và có lẽ cái mảng đấy sẽ còn loang ra nữa. Thằng đầu đàn kia đã đang bực mình, nhìn thấy cảnh tượng đấy lại càng nóng mắt, hắn sừng sổ bước tới tách đứa con gái kia ra khỏi nó, miệng ngoác ra định nói những từ khó nghe thì bỗng tiếng xầm xì xung quanh lại to môt cách bất thường, và ngay sau đó là một chàng trai với vẻ mặt hình sự tách đám đông đi vào.
- Mấy người đang làm cái trò gì đây?
Nó nhìn bộ dáng tên đầu gấu nửa mùa kia thì thấy hắn có vẻ sửng sốt và một chút... sợ sệt. Bọn kia lúc nãy thì hùng hổ hếch mặt lên trời, bây giờ thì ngoan ngoãn đồng loạt cúi mặt xuống đất ăn năn hối lỗi, trong khi đấy thì nó vẫn mở to mắt ra mà nhìn cái người anh hùng kia.
- Hội trưởng hội học sinh đấy mày.
Con Nhi khẽ nói nhỏ vào tai nó, bây giờ nó mới phát hiện ra con Nhi vẫn còn đứng đằng sau nó đấy nha. Bây giờ nên chuồn trước hay chờ nghe cải lương đây? Phân vân một thôi một hồi, và ngay đúng cái lúc mà nó nhấc chân chuẩn bị trốn đi thì cái tên hội trưởng kia quay phắt lại cau mày nhìn nó, giọng nói âm trầm vang lên.
- Cả hai cô cậu kia nữa, về viết bản tường trình cho tôi, sáng mai đúng 6 giờ sáng đến phòng hội trường nộp.
Rõ là vô lí, nó rõ ràng là người bị hại, xong bây giờ thì lại phải giở giấy giở bút ra viết bản tường trình. Cố gắng kiềm chế lại ham muốn xông vào đấm cho tên hội trưởng kia một trận vì tội đến muộn và xử tội sai người, nó vuốt tóc kiêu sa một cái rồi kéo con Linh đi thẳng.
Thực chất thì nó về muộn cũng chẳng sao cả, bố mẹ nó giờ này chắc vẫn đang ở công ti, về ăn cơm rồi buổi chiều nó sẽ đi lượn một chút, không thì nằm lì ở nhà mà ngủ. Nhưng cái quan trọng là với cái dạ dày yếu ớt của mình thì hiện giờ nó đang đau bụng quằn quại vì đói, chẳng có gì cho dạ dày tiêu hóa hết mà. Đè một cánh tay lên phía bụng với hi vọng cơn đau giảm bớt, nhưng rõ ràng đó là một hành động chẳng có ý nghĩa gì.
- Bụng mày lại đau rồi đấy à?
Con Linh vỗ nhẹ nhẹ vào lưng nó hỏi, khó khăn gật đầu một cái, tình trạng của nó bây giờ là sắp ngất lăn quay ra đường rồi. Chỉ tại cái lũ thừa bơ kia mà nó bị đau bụng, hôm nào bụng dạ no nê phải đến tẩn cho một trận nhừ tử.
Con Nhi hết vỗ lưng rồi xoa lưng, an ủi nó hết cả chặng đường về nhà, đến lúc nó vào trong hẳn rồi vẫn thấy con nhỏ nhìn theo. Con Nhi thực sự là một con bạn tốt, mặc dù nó có hơi tưng tửng một tí, thích chọc ngoáy người khác một tí, thích đổ dầu vào lửa một tí, nhưng một khi bạn bè gặp khó khăn thì nó luôn sẵn sàng giúp đỡ. Tất nhiên con Linh cũng từng chết mê chết mệt nó, theo dõi nó 24/7. Nhưng khác với những đứa con gái khác, khi biết được sự thật nó chỉ cười hề hề, khen nó “chất”, rồi cuối cùng là đề nghị làm bạn tốt.
- Sao về muộn thế Linh?
Nó quay ra chào bác giúp việc một cái rồi nói rằng có chút việc ở trường nên về muộn. Bác ấy cũng chỉ nhìn nó một chút rồi bảo nó vào ăn cơm. Ăn qua loa được bữa cơm cho nó êm ruột, nó chạy tọt lên phòng, ôm lấy cái Ipad đăng nhập Facebook. Cuộc sống hiện đại, không muốn phụ thuộc vào mạng ảo cũng không được, nhưng ít ra thì nó cảm thấy nó vẫn còn có chừng mực lắm. Hồi trước nó có quen một cô bạn, và sau khi đi chơi được một buổi thì nó chỉ chốt lại được một câu “cuồng Facebook”. Đi ăn với nhau, nhét vào miệng thì được có mấy miếng mà chu môi chu mỏ chụp đến cả trăm kiểu ảnh. Xong rồi thì cứ để nó ngồi bơ vơ, còn cô bạn ý thì tiếp tục ngồi hí hoáy trả lời comment.
Nó cũng là một trong những Hotteen đang nổi trên Facebook, nhưng là với cái mác Hotboy, chứ không phải Hotgirl. Dù gì thì giới tính nó cũng ghi là “nam”. Đang say mê chơi mấy cái trò nhạt thếch thì tự nhiên cửa phòng nó bật mở, bố mẹ nó bước vào với khuôn mặt tươi đến không thể tươi hơn. Kiểu này chắc chắn là có âm mưu.
Chap 3: Viết thêm mấy chữ này cho trình bày nó đẹp.
Dùng từ “âm mưu” với bố mẹ có lẽ là không đúng cho lắm, nhưng đúng là vậy đấy. Hai người này bên ngoài làm ăn phong thái đĩnh đạc như thế nào thì nó không biết, nhưng ở nhà thì vẫn chẳng khác gì hai đứa trẻ con. Nhà giàu thì thường thiếu thốn tình cảm gia đình? Chẳng biết có đúng hay không, nhưng với cái nhà này thì sai bét. Hai vợ chồng trên 40 tuổi rồi vẫn còn lườm nhau tranh thức ăn? Chẳng trẻ trung gì nữa nhưng thỉnh thoảng vẫn bật rock trong phòng rồi quẩy điên cuồng?
Bố mẹ nó nhìn nhau cười, rồi lại nhìn có cười, cái nụ cười đầy gian trá đấy làm nó sởn gai ốc. Mẹ nó duyên dáng đi vắt chân bắt chước mấy cô người mẫu trên tivi bước lại gần nó, nhẹ nhàng đặt mông xuống cái giường mềm mại, ngồi sát rạt vào nó, thổi hơi phù phù vào tai người ta, thủ thỉ nói.
- Con gái yêu, con có thích đi ăn tiệc không?
Nó liếc mắt nhìn mẹ mình với ánh mắt nghi ngờ, càng nhìn càng thấy sợ. Miệng mẹ nó sắp kéo đến tận mang tai luôn rồi, nhưng chắc chắn bà vẫn đang nghĩ rằng mình đang cười một cách hiền hậu đấy. Dịch mông ra xa khỏi con người kia một chút, nó cảnh giác trả lời.
- Không thích!
Mẹ nó lại nhấc mông xích lại gần, giọng nói vẫn nhẹ tựa như lông hồng, rót mật vào tai nó. Liếc mắt sang nhìn ông bố cũng không mấy bình thường của mình, nó tuyệt vọng ôm lấy cái gối, chạy đến góc phòng.
- Mày làm gì mà tránh mẹ nhưng tránh người bị hủi thế? Mẹ có ăn thịt mày đâu mà sợ. Lại đây nghe mẹ nói này, hôm nay bố với mẹ sẽ đi ăn, bé Linh có muốn đi cùng không nào?
Lần này thì cả hai vợ chồng già chơi trò tổng tiến công, áp sát nó vào tường, hai bản mặt vẫn không ngừng phóng lớn. Nhưng cơ bản mỗi lần hai vợ chồng nhà này rủ nó đi đâu đấy, thì đích thị khi về toàn thân sẽ không thể nào mà còn nguyên vẹn được. Nhưng thế nào đây? Không đi thì chết, chết vì hai cái người này đang cướp hết ôxi của nó đấy, mà đi thì có khi về cũng chỉ bị tàn tật thôi. Mà cũng phải công nhận đồ ăn ở mấy nhà hàng mà nó được dẫn đến đều ngon tuyệt.
- Nghe mẹ đi con, con mà không đi là mẹ buồn lắm đấy!
Mọi khi mấy người đi cũng đâu có rủ nó, mà có thấy buồn bã cái mốc gì đâu. Bất mãn lườm cho ông bố đang cười tươi như hoa kia một cái, thật đáng ghét, chỉ được cái sợ vợ là giỏi.
- Con mà không đi thì mai bố mẹ đưa con đến trường đấy.
- Đi với mọi người chắc vui ắm, hề hề, con đi, con đi!
Ác mộng kinh hoàng nhất của đời nó chính là lần mà bố mẹ vĩ đại lái ô tô đưa đến trường. Tất nhiên chuyện đó thì chẳng có gì to tát cả, nhiều người cũng được bố mẹ đưa đón như vậy mà. Nhưng cái đáng sợ nhất ở đây là trong khi mà người ta thả con ở cổng trường thì bố mẹ nó lại lợi dụng chức danh mà hộ tống nó đến tận chỗ ngồi. Chưa hết, mỗi người còn phải ôm một cái, hôn hôn hai má, giật tóc véo tai một thôi một hồi rồi mới nước mắt ngắn dài chia tay. Và thế là từ đó, vẻ đẹp lạnh lùng của nó sụp đổ đến nỗi không còn gì có thể cứu vãn được.
Và sau đó cũng là cả một cơn ác mộng kéo dài. Nó bị hai đấng sinh thành cố định trên ghế, rồi mẹ nó từ từ bôi chát những cái thứ mỹ phẩm lên mặt nó. Cái chổi trên tay mẹ nó thì cứ quét qua quét lại quét cả vào trong lỗ mũi. Cái mái tóc phiêu phiêu lãng tử của nó giờ đâu đâu còn nữa, bị mẹ vuốt keo hất sạch ra đằng sau, để lộ nguyên ra một cái vầng trán cao như trán Bác Hồ. Nỗi khổ muôn đời của nó là chẳng bao giờ được xúng xính váy hồng như những đứa con gái khác. Nó hết nhìn bố đẹp trai, rồi lại nhìn đến mẹ xinh gái, cuối cùng ánh mắt dừng trên cái bộ vest vẫn còn đang để trong hộp kia.
- Thật sự?
Nó nheo mắt lại hỏi, nhìn đến hai người vẫn đang cười hì hì trước mặt mình kia mà não cả ruột. Mở cái hộp ra, bên trong là một bộ vest màu trắng nhìn rất đẹp, rất phong lưu, rất sang trọng, rất đào hoa phong nhã, rất bla... bla...
- Hí hí, thử đi con, bố mẹ mất cả sáng để chọn đấy!
Mẹ nó choàng tay ôm lấy người bố, cười tươi hơn hoa, tay vẫn vẫy xua đuổi đứa con gái duy nhất của mình. Dùng nguyên cả buổi sáng chỉ để chọn bộ đồ này? Sao thay vì đấy họ không dùng cái buổi sáng đấy để chọn xem cái bộ tóc giả nào hợp với nó đi. Người ta muốn con mình hiền lành nữ tính còn không được, nhà này thì lại cứ cố biến tấu nó thành con trai.
Nhưng dù nói gì thì cũng chẳng thể nào địch lại được hai cái con người này, nên nó đành chấp nhận só phận, cái lê kéo lết cái áo trắng tinh khôi trên nền sàn nhà. Nhưng không sao, sàn nhà sạch mà, ngày nào chẳng lau.
Sau khi mặc xong bộ vest, đến bây giờ thì nó chính thức phải công nhận rằng nó sinh nhầm cơ thể rồi, ai trong gương mà đẹp trai vậy ta. Dáng nó quá là chuẩn đi ấy chứ, ngực lép, mông cong, vòng 2 vừa phải. Kiểu này còn đẹp trai hơn cả Kim Tan, cười quyến rũ một cái, nó vuốt tóc rồi tự tin bước ra ngoài.
- Anh ơi, con mình nó đẹp trai quá anh ạ.
Mẹ nó vừa nhìn thấy đứa con vàng bạc của mình bước ra liền vờ lấy tay ôm trán, ra vẻ choáng váng, xoay một vòng rồi ngã xuống trong vòng tay bố nó vô cùng điệu nghệ. Một người đàn ông với phong thái uy nghiêm, lãnh khốc cũng rút ra khăn giấy trong túi áo, chấm chấm khóe mắt ngậm ngùi.
- Chúng ta thật có phúc khi sinh ra được một thiên thần như thế này.
Và rồi hai con người ấy cứ ôm nhau sụt sà sụt sịt, còn nó thì đã bỏ đi ra chỗ bãi đỗ xe trước. Nhưng ngày đầu đông quả là khiến con người ta khó chịu, nhất là khi mà người ta vẫn còn quen với cái nắng. Tuy tối nay không lạnh cho lắm, nhưng đối với một người có làn da mỏng manh như nó thì thế này là đủ để đóng băng rồi.
Ngồi đứng chờ hai vị lão gia đến gãy cả chân mà vẫn chưa thấy ai xuống, nó thật muốn tự vả vào mặt mình vì không lấy chìa khóa xe ô tô, có thì nó đã chui vào xe ngồi cho ấm rồi. Bực mình, nó đi lòng vòng quanh cái ô tô như một đứa điên, hai hàng lông mày nhíu chặt dường như sắp dính vào nhau luôn rồi, miệng thì cứ lẩm bẩm như đọc thần chú. Chờ đến sắp mòn da, rụng răng, và ngay cái giây phút mà nó quyết định chạy lên xem hai người kia đang làm cái trò khỉ gì mà lâu như vậy thì... nói thế nào nhỉ? Chân bị giữ lại.
Nó khó chịu nhìn xuống xem cái thứ thổ tả nào dám giữ ống quần mình thì phát hiện ra rằng... đó là một con chó. Đúng! Một con chó thì sao? Đơn giản là nó sợ chó, nhất là chó Chihuahua. Và đây là một con chó Chihuahua. Nó mở to hai mắt nhìn cái con vật vẫn đang cắn giữ cái ống quần nó, chân dù muốn rút ra cũng không có can đảm. Con chó cũng mở to hai cái mắt lồi ra nhìn lại nó, đôi mắt lồi ấy trong đêm sáng quắc lên, nhìn thật đủ ghê người. Chưa hết, cộng thêm cả việc cái cơ thể gầy gò ấy cứ run run liên hồi nữa thì càng ghê người.
- Mẹ ơi, cứu...
Tất nhiên là chẳng ai nghe thấy vì nó nói tựa người hết hơi, cổ họng bỗng dưng bị tắc nghẽn. Cầu cứu thêm mấy câu nữa trong vô vọng, nó nghĩ cũng đã đến lúc mà nó phải can đảm lên, phải vượt qua sợ hãi.
- Chó ơi thả tao ra đi chó, chó ơi, bỏ quần tao ra đi. Chúng ta vốn đã không yêu thương nhau ngay từ đầu, sao bây giờ lại phải níu kéo. Hãy buồng tha tao đi, chúng ta mỗi người đều có một con đường riêng, tao đi dự tiệc, mày đi đuổi mèo. Đừng thế, đừng nhìn tao bằng cặp mắt ấy, tất cả đã hết rồi, tất cả chỉ còn là dĩ vãng. Hãy bỏ tao ra đi, đừng níu kéo như vậy nữa, chỉ khiến nhau thêm đau thôi.
Nó nhìn với con chó bằng cặp mắt ngân ngấn nước, cái miệng thì mếu máo, dù nó có phun ra hết lời ngọc tiếng thánh thì con chó vẫn cứ dùng cặp mắt lồi ấy mà nhìn nó, vẫn chưa chịu nhả ống quần nó ra. Cũng không thể trách nó được. Cái bộ não nhỏ bé của nó làm sao có thể hiểu được những hàm ý sâu xa của một con người.
- Linh, con đang làm gì vậy?
Vâng, cuối cùng thì hai người đấy cũng có thể lết xác được xuống đấy. Nhưng giờ thì không phải là thời gian trách móc, nó ngước cái bản mặt sắp khóc của mình lên, nhỏ giọng cầu cứu.
- Bố mẹ ơi, chó!
Bố nó đần mặt ra nhìn đứa con của mình một hồi rồi mưới bước tới gần, dứt con chó ra khỏi cái gấu quần của nó. Nó thở phù ra một hơi thật dài, từ nãy đến giờ nó có dám thở mạnh đâu. Mẹ nó chạy vào trong nhà một lúc rồi quay ra với một cái quần mới, nhét vào tay nó.
- Chui vào xe thay nhanh lên, tiệc sắp bắt đầu rồi.
Đến bây giờ nhìn xuống xuống nó mới nhận ra rằng nguyên cả cái gấu quần của nó dính đầy những là nước dãi, ướt nguyên một mảng. Không nói không rằng, nó vội vàng cầm lấy cái chìa khóa mở cửa xe, chui tọt vào bên trong để giải thoát chính mình khỏi cái đống nước dãi kinh tởm đó. Dùng hết cả một xấp giấy ướt để lau cái vùng cổ chân mà mình bị dính cái thứ nước nhớp nhớp đó, nó mới tạm thời hài lòng mà mặc cái quần mới vào. Rồi xong, lại đẹp trai rồi.
Nơi mà bố mẹ đưa nó đến là một khách sạn 5 sao với tiệc buffet, nhưng mà cũng lạ, mọi khi mà bố mẹ đưa nó đi đều là những nhà hàng gia đình hay tương tự, chứ rất ít khi đến một buổi tiệc đông người thế này. Nó vừa bước vào trong đã thu hút được rất nhiều ánh mắt nhìn về phía mình. Thực chất thì rất ít khi nó xuất hiện cùng với bố mẹ, vì đơn giản là nó không muốn rằng ở trên báo mạng sẽ có một cái title là “Lâm Hoàng – Mai Trang cùng con trai bla... bla...”.
- Thôi được rồi, hai người bê con đến đây để làm gì?
Nó nhìn bố mẹ với ánh mắt đầu cảnh giác, hỏi nhỏ. Hai người quay lại nhìn nó mỉm cười hiền hậu, quay người nó qua chụp ảnh cười duyên với báo chỉ một cái rồi mới trả lời.
- Đầu bếp nghỉ ốm nên vác mày đến đây ăn đó con, quỳ xuống mà cảm tạ đi là vừa đấy.
Hóa ra là không có âm mưu gì nghiêm trọng, vậy mà làm nó mất công suy diễn một thôi một hồi. Tách ra khỏi hai người đó, nó đi lấy đĩa để chọn đồ ăn, ừ thì nó đến đây để ăn tối mà. À thì hẳn là 5 sao nên cái gì cũng đẹp lung linh, nhìn chỉ muốn trực tiếp nhỏ dãi ra sàn nhà. Đồ ăn được bày dải khắp xung quanh khu nhà, hết bên trong phòng chính, rồi lại đến ngoài sân vườn. Nó cứ cầm cái đĩa ung dung một tay nhét túi quần đi mỗi nơi ngắm một chút, trong lòng thì phân vân không biết có nên ăn đồ ăn nhẹ rau củ quả trước hay không.
Nhiều đồ ăn thế này thì đến Thánh cũng khó lựa chọn, mà chưa kể món nào cũng ngon, thôi thì ăn giản dị một chút. Nghĩ vậy, nó chạy lại vào bên trong, gắp mấy cái xúc xích vào đĩa. Chọn được một cái bàn trống ở gần đấy, nó đặt đặt “uỵch” cái mông xuống. Cái khách sạn này thật là to quá mà, mới đi có một vòng thôi mà đã rã cả chân. Đến bây giờ nó mới thấy khâm phục hai đấng sinh thành của mình, họ chắc phải dũng cảm lắm thì mới có thể đứng giữa một rừng đồ ăn như thế này bàn chuyện công việc được.
Nhưng xung quanh đây cũng toàn trai xinh, gái đẹp cả, nó vừa nhai nhai cái xúc xích trong miệng, mắt thì liếc trái liếc phải ngắm mỹ nhân. Đang say mê ngắm một chàng trai cao to vạm vỡ ở đằng xa kia thì bỗng nhiên có một cái vật thể màu đen xuất hiện, che hết tầm nhìn của nó. Cái vật thể ấy tự do tự tại ngồi xuống đối diện nó mà chẳng cần xin phép, ngay đến cả cái phép lịch sự cơ bản mà còn không biết.
Khó chịu nâng ánh mắt lên xem là ai mà có thể vô duyên dến như vậy, thì đập vào mặt nó là một khuôn mặt khá là quen. Nhưng giờ có đánh chết nó thì nó cũng chẳng nhớ nổi ra đây là ai. Mà cái con người đó cũng chẳng để ý đến ánh mắt khó chịu của nó, vô cùng tự nhiên mà ngồi ăn.
- Anh gì ơi! Còn nhiều bàn trống lắm đấy!
Tên con trai nó nhìn nó đầy vẻ khiêu khích, miệng vẫn nhai đều đều, không có biểu hiện gì giống như là sẽ dừng ăn để trả lời nó.
- Tôi là tôi đang đuổi cậu đi đấy.
Đối với cái loại não ít nếp nhăn này thì chỉ có cách phun bằng sạch thì may ra chúng nó mới hiểu. Tay nó gõ nhịp nhịp lên mắt bàn gỗ, chờ cái tên vô duyên kia nhấc mông rời đi. Nhưng cơ bản là... chờ mãi vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Thật sự là muốn cầm nguyên cái đĩa phi vào bản mặt đáng ghét kia cho đỡ bực mình mà. Ngay cái giây phút mà nó quyết định nhấc mông đi sang bàn khác thì cái tên câm đấy mới lên tiếng. Truyen nguoi lon
- Tôi không quen biết ai ở đây, mà ngồi một mình thì sẽ rất chán.
Nó ăn phải bả chó hết hạn hay sao mà lại gặp phải một tên ấm đầu thế này? Chán thì kệ cái mama nhà cậu ta chứ, liên quan cái bàn tọa gì đến nó.
- Thế cậu nghĩ là tôi quen cậu hả?
Nó nói rồi cười một cách mỉa mai hết sức có thể, cả người ngả ra tựa vào lưng ghế phía sau, chân vắt hình chữ ngũ. Tên con trai kia nhìn nó một chút rồi cuối cùng cũng bắt chước cái tư thế ấy, trả lời.
- Chúng ta từng gặp nhau mà.
Gặp nhau thì có nghĩa là quen sao? Nực cười, đến cái tên còn không biết thì quen cái nỗi gì. Nó ghét nhất cái loại người gặp lần thứ nhất thành có quen biết, gặp lần hai liền thành bạn thân, đến lần thứ ba thì đã trở thành tri kỉ. Cũng chẳng thèm quan tâm nữa, nó đến đây để ăn chứ đâu phải là để đấu võ mồm với một tên não bột mì.
Công nhận nơi này đẹp thật, nếu như không có gì để lợi dụng thì bố mẹ nó cũng nên dẫn nó đến những nơi như thế này thường xuyên một chút, đằng nào thì nó cũng đang chán ngấy ăn cơm. Giải quyết xong món khởi động, nó liền cong mông chạy đi lấy thêm đồ ăn. Thật là, chỉ tại cái tên dở người kia mà tốn mất bao nhiêu thời quan. Quay lại với một đĩa mỳ Ý, nó vẫn cứ chỗ cũ mà về. Việc gì mà nó phải đi tìm chỗ mới, rõ ràng là nó ngồi đây trước cơ mà.
Nhẹ nhàng đặt cái đĩa xuống một cách cẩn thận, trước khi ngồi xuống, nó còn phải lườm cho tên vô duyên đó một cái. Nó thích mì Ý, nhưng lại rất ghét việc phải trộn nó lên trước khi ăn. Lật qua, lật lại, lộn mấy vòng, rồi lại lật qua, nó thỏa mãn nhìn đĩa thức ăn của mình, còn chưa nhét vào miệng được miếng nào thì đã thấy có một cái dĩa đang thập thò bên ngoài mép đĩa.
- Cậu nghĩ mình đang làm cái trò gì vậy hả?
Nó dùng cái dĩa của mình đẩy cái tên đang chuẩn bị ăn cắp kia ra, nhíu mày lại khó chịu. Tên kia thì cũng chẳng có gì giống như là biết lỗi, hắn bỏ cái dĩa vào miệng ngậm một lúc, rồi cuối cùng là dí sát mặt vào nó mà hỏi.
- Cậu thật sự không nhận ra tôi sao?
Có ai mang hộ nó cái tên này ném ra ngoài đi. Trời đánh còn tránh miếng ăn, miếng mì đã đến miệng rồi thì tên này lại dí cái mặt đến.
- Đúng ròi đấy! Cậu còn câu hỏi nào khác nữa không?
Tên thần kinh đó lại ngả người ra sau, dùng giọng điệu cười cợt mà trả lời.
- Tôi chính là cái tên bắt cậu viết bản tường trình đây!
Chap 4
Tưởng ai xa lạ, hóa ra là cái tên khốn nạn không biết đúng sai phải trái đấy. Nó nghiến răng hồi tưởng lại buổi trưa nay, lúc tên này đi vào rồi ban cho nó một cái án phạt mà nó chưa từng được nhận. Nếu như không ngại chỗ này đông người thì nó đã nhảy bổ nhào vào hắn rồi túm tóc đánh cho một trận. Hắn thích thú nhìn vẻ mặt căm hận của nó, vừa tự nhiên như ruồi lôi đĩa mì về phía mình, thản nhiên ngồi ăn.
Quang Đức cũng không ngờ rằng mình lại gặp phải cái cậu “hotboy mới nổi” của trường ở đây. Nhưng đúng là hắn chẳng quen ai cả nên mới ngồi vào cái bàn này, hắn cũng rất ít khi đi đến mấy bữa tiệc cùng gia đình mà. Nhưng hắn không nghĩ rằng cái tên đàn em này lại không nhớ ra hắn là ai. Hắn đẹp trai ngời ngời như này, ai nhìn một lần cũng có ấn tượng sâu sắc, không phải chết mê chết mệt thì cũng chỉ có thể là đố kị ghen ghét.
Nó nhìn thấy đĩa mì mình đã phải khổ sở đi ra tận ngoài vườn lấy vào giờ đây đã ở trong tay người khác liền càng bực mình hơn, hận không thể chặt đầu tên này rồi mang đi ngâm nước nóng.
Nhưng cũng may cho hắn là bản công tử đây không chấp kẻ hèn mọn, nó nghĩ thế liền nhấc mông rời đi. Nếu tiếp tục nhìn cái bản mặt đấy nữa thì nó sẽ nôn hết tất cả những gì vừa ăn ra mất. Mà dù có nôn, thì cũng phải nôn lên đầu cái tên não heo kia.
Quang Đức nheo đôi mắt phượng đẹp đẽ của mình lại, tự hỏi sao cậu nhóc kia lại nhanh giận dỗi đến thế, cứ như một đứa con gái ấy. Có nên đi theo cậu ta không nhỉ, công nhận trêu cậu ta cũng vui quá đi chứ.
Nó mang theo mình một cái cục tức to tướng đi khắp mọi nơi, thầm nhủ rằng bây giờ mà có đứa nhảy vào làm phiền thì chắc chắn sẽ cắn cho đến chết luôn. Nhưng khổ nỗi không cắn được vì cái người làm phiền nó lại chính là bố mẹ vĩ đại, đấng sinh thành thần thánh. Cũng như các gia đình khác thì hai người này cũng túm nó lại chỉ để giới thiệu và tâng bốc hết lời. Nào là “thằng” con tôi học giỏi lắm, 12 năm học sinh giỏi, “thằng” con tôi nó đào hoa lắm, gái theo xếp thành hàng, ... Tuy cũng chỉ là những câu trêu chọc thông thường nhưng cũng làm nó không nhấc nổi cái mặt lên. Nhà này kiểu như quên luôn giới tính thật của nó rồi ý.
Sáng nó cố đến trường thật sớm, cũng chỉ tại cái tên mắc dịch nào đó qui định thời gian nộp bản tường trình quá ư là giết người. 6 giờ thì làm gì có ai muốn lết ra khỏi chăn cơ chứ, 7 giờ 15 phút mới vào lớp cơ mà. Mà khổ nỗi nó còn chẳng biết được cái “phòng hội trường” nó ở đâu cơ. Cũng chỉ tại cái trường này to quá thôi, không thì cũng dễ tìm rồi.
Trường nó giờ này vắng tanh vắng ngắt, chẳng có được ma nào xuất hiện để mà hỏi đường. Sau khi đi lòng vòng một hồi, nó bỗng nhớ ra bảng tin có dán bản đồ của trường, liền cấp tốc chạy đi xem. Dùng một cái gương mặt với cảm xúc “không thể yêu thương nổi”, nó chăm chú nhìn cái đống loằng ngoằng trước mặt. Theo như cái tờ giấy này thì... phòng hội trường ở ngay cái dãy trước mặt nó. Thế mà từ nãy tới giờ nó đi xung quanh trường đến mấy vòng rồi, thôi thì coi như là vừa nãy mình tập thể dục buổi sáng đi.
Đứng trước cái cửa phòng lưỡng lự một hồi, cuối cùng nó cũng vươn tay gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ trước mặt. Ngay sau ba tiếng gõ, mọt giọng nói sao mà thân quen ứ chịu được vang lên.
- Mời vào!
Cái gì mà mời vào? Không mời thì bà đây cũng phải vào nhé! Chẳng qua là gõ cửa cho nó lịch sự thôi, chứ đâu như ai kia không mời cũng vô tư ngồi xuống trước mặt người ta. Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ một chút, nó ló cái mặt vào để xác định bên trong đấy không có gì có thể làm hại đến nhan sắc trời cho của mình. Nó sợ tên này ghen tị với nhan sắc mỹ lệ của nó nên mới bắt nó đến sớm như thế này, nhằm âm thầm hại nó, phá hoại khuôn mặt của nó.
Và sau khi biết được rằng căn phòng này ngoài việc rất đẹp ra thì chẳng có gì đáng nguy hiểm cả. Nó bước vào với dáng vẻ không sợ trời không sợ đất, mặt hếch lên nhìn trần nhà, chân đi khuềnh khoàng, hai tay vung vẩy. Đặt mạnh bản tường trình lên cái bàn gỗ, nó chống một tay xuống bàn, tay còn lại vuốt ngược đống tóc đang lòa xòa trước mắt ra đằng sau, nhướn mày gợi đòn.
- Bố thí, hội trưởng hội học sinhhhh!
Nó nói mà ngân dài mãi cái âm cuối nhằm mục đích đá đểu, nhưng còn người trước mặt kia thì không giống như là hiểu ý nó. Hắn ta cầm lấy tờ giấy, nheo mắt đọc một hồi, bộ dạng như một cụ già đang cố gắng đọc báo. Sau khi soi đến từng dấu chấm dấu phẩy, Quang Đức mới ném tờ giấy xuống mặt bàn, ngước mắt lên nhìn nó với một bộ mặt đểu giả ứ chịu được.
Hắn ta thong thả hai tay đút túi quần, nhấc mông lên đi ra bộ sopha gần đó rồi lại đặt mông xuống, nhướn nhướn mày ý bảo nó ngồi xuống đối diện. Nó cũng không khách khí tiến đến, ngồi cái “phịch” xuống, vênh mặt, nhìn hắn đầy thách thức.
- Lấy giấy bút ra.
Hắn nói với nó bằng cái giọng ra lệnh và hách dịch ứ chịu được, thề là từ bé đến giờ đây là đứa đầu tiên dám nói với nó cái kiểu đấy. Hứ, nhưng mà người ta là hội trưởng, còn mình là học sinh, thôi thì nghe theo một chút cũng không mất miếng thịt nào. Nó lôi từ trong cặp ra một tờ giấy và cái bút dễ thương có gắn hình cục “chất thải của người” ở trên đầu ra, huơ huơ vài vòng trên không trung rồi mới hạ xuống, nhước nhước mắt nhìn tên đối diện.
- Ghi tên, lớp, số điện thoại, địa chỉ nhà vào!
Do từ bé nó có một cái tật là “phản ứng chậm” nên ngoan ngoãn ghi theo một hồi rồi mới ngớ ra, dừng hành động viết lách lại, nó dùng cái cục dễ thương chọc chọc vào người đối diện, nghi ngờ hỏi.
- Anh bắt tôi ghi mấy thứ này để làm gì?
Hắn có vẻ như không thích cái cục đáng yêu đấy lắm liền nhăn mặt gạt cái bút của nó ra. Phủi phủi lại cái áo cho tinh tươm rồi mới hất tóc kiêu sa trả lời.
- Tôi nhìn mặt cậu là tôi biết ngay cậu có cái máu lưu manh trong người, tên cần phải điều tra thông tin để còn đề phòng, giám sát 24/7. Tránh việc cậu có thể phá trường, phá lớp, nghịch ngợm, không coi ai ra gì. Đây là tôi thực hiện đúng bổn phận của mình, mong cậu phối hợp thực hiện.
Thực ra thì cái lí do nó cũng chẳng có vĩ đại như thế, hắn chẳng qua chỉ là thấy cậu nhóc này có vẻ thú vị nên muốn trêu một chút, làm phiền người ta một chút. Mặc dù khi nghe đến ý tưởng theo dõi một thằng con trai cũng hơi biến thái, nhưng thôi kệ nó chứ. Hắn ghét nhất chính là cái loại con trai mà ẻo lả như con gái, tên này chính là một ví dụ điển hình.
Nó khó hiểu nhìn tên hội trưởng dở hơi này một hồi. Cái gì mà “máu lưu manh”, cái gì mà “phá lớp, phá trường”? Đây là đang đùa chắc? Nó là con ngoan trò giỏi, học trò cưng của các cô từ bé tới giờ đấy! Lưu manh cái “phao câu” nhà hắn chứ. Đã thế để bà đây cố tình viết xấu cho nhà ngươi nhìn toét mắt ra nhé! Nhé!
Sau một hồi hí hoáy, nó vứt bút sang một bên rồi xoay tờ giấy lại về phía hắn. Cái nét chữ “rồng bay phượng múa” của nó thì thách cả tổ tông nhà hắn đọc được đấy! “Phượng” là gà, mà “rồng” lại là giun cơ mà. Đang hí hửng nhìn tên kia căng mắt ra nhìn chữ thì bỗng nhiên nó có cảm giác như bị thông tập thể ấy.
- Chữ nghĩa gì mà nó lại thành ra cái dạng này hả? “Nét chữ nết người” đấy cậu có biết không? Về chép phạt lại cái tờ này 20 lần cho tôi, sáng mai sáu giờ nộp, không lằng nhằng.
Nói xong hắn ta nhấc mông quay trở về cái bàn gỗ cao sang, dùng tay phất phất ra chiều đuổi người. Mẫu thân kiếp, đùa hay sao? Bản nương đây nguyền rủa về sau con ngươi đi làm lưu manh.
Hậm hực cầm theo tờ giấy mở cửa đi ra ngoài, nó dùng chân đá cửa cái “rầm” rồi hất tóc, ra vẻ sang chảnh bước đi. Tưởng bản nương đây sợ mấy cái chiêu trò của ngươi sao? Ghen tị với sắc đẹp của ta đây thì cứ nói thẳng ra đi, sao mà phải âm thầm lạm dụng chức quyền như thế chứ. Nhan sắc của mỗi người là từ bố mẹ di truyền sang, có trách thì trách mấy đấng sinh thành ấy ý.
Thực chất thì bây giờ vẫn còn sớm chán, có mấy ai dở hơi đến sớm như nó đâu. Bước vào lớp, tranh thủ ngó nghiêng một lát, nó chạy ngay xuống bàn cuối vứt cặp lên đấy đánh dấu chủ quyền. Sáng nay đi sớm quá nó còn chưa kịp ăn uống gì nữa, đừng có đùa, bữa quan trọng trong ngày đó. Cũng may, xung quanh cổng trường học thì lúc nào chẳng có hàng quán bày la liệt, sờ sờ túi một cái, nó chạy ra cái quán bán bánh mì trước cổng trường.
Bác bán hàng tầm khoảng 50 tuổi nhìn thấy có khách liền cười tươi hơn hoa, đon đả hỏi.
- Cháu ăn gì?
Ăn cái gì? Ai biết được trời, từ bé đến giờ toàn ăn sáng ở nhà, hôm nay là lần đầu tiên nó tự đi mua đồ ăn ở ngoài đó.
- Batê nhé cháu?
Bác bán hàng có vẻ cũng hiểu, thấy nó đứng đực ra một hồi cũng tốt bụng gợi ý. Nó như vớ được cái phao cứu sinh liền gật đầu cái rụp. Không sao, đói thì cái gì cũng sẽ thành sơn hào hải vị cả thôi. Nhận lấy chiếc bánh mì vẫn còn một chút hơi nóng, nó tung tăng nhảy chân sáo đi vào trường.
- Cậu cũng biết nịnh bợ phết đấy, mua đúng loại tôi thích. Cảm ơn nhé, sáng tôi chưa ăn đói quá!
Không hiểu nó ăn phải cái loại bả chó hết hạn nào mà lại đen đến thế nữa không biết. Vừa bước chân qua ranh giới cổng trường thì cái túi nilon trên tay nó bỗng mọc cánh bay mất. Mà thế nào lại bay đúng vào tay cái tên mắc dịch kia. Hắn thích thú quan sát cậu nhỏ đang trơ mắt ếch nhìn theo cái bánh mì trên tay mình, đắc thắng nhếch khóe miệng lên cười.
- Đây không phải là mua cho anh!
Nó tức tối huơ tay muốn lấy lại bữa sáng của mình, nhưng khổ nỗi chiều cao có hạn, nên dù có kiễng chân thế nào cũng không thắng được người kia. Quang Đức nheo mắt nhìn cậu nhóc đang nỗ lực không ngừng nghỉ kia, trong lòng khẽ buồn cười một chút.
- Trong trường giờ này cũng chỉ có tôi với cậu, cậu không mua cho tôi, thì mua cho ai?
Hắn nói rồi đẩy cậu nhóc lùn tịt kia ra, nhấc chân thản nhiên bước về phòng hội trường. Nó nước mắt ngắn dài nhìn theo bữa sáng thân yêu mà muốn giết người. Trong trường chỉ có mình nó và hắn, không mua cho hắn thì tất nhiên là mua cho nó rồi.
Nhưng dù gì thì cũng cảm ơn tên này đã cho nó động lực đến sớm, có cơ hội thoát khỏi mấy cái món chán ngấy ở nhà. Cái bánh này cũng ngon quá đi chứ. Tung tăng nhảy chân sáo về phòng học, nó bắt đầu công việc lâu lắm rồi không làm – bày trò hại người khác. Nạn nhân chỉ có tên hội trưởng đầu lợn não heo kia thôi.
Nó ngồi hí hoáy vẽ viết lách vẽ vời suốt một hồi, chăm chú đến nỗi con bạn thân ngồi bên cạnh cả 15 phút cũng không biết. Nhi rướn cổ, mở to mắt ra cố nhìn tờ giấy xem con bạn mình viết cái gì mà lại hăng say đến vậy.
- Mày bỏ cuộc đi là vừa em ạ. Vô ích thôi.
Nhi vỗ vỗ vào vai con bản khuyên nhủ, vẻ mặt vô cùng chân thành. Nó nhìn sang con bạn với ánh mắt nghi hoặc, con này hôm nay làm sao thế nào? Rõ ràng mọi khi nó hớn hỏ với mấy cái vụ này lắm cơ mà nhỉ. Nhi biết con bạn mình đang thắc mắc, liền lắc lắc cái đầu ra vẻ chán nản.
- Mấy cái trò của mày chẳng nhằm nhò gì đâu. Cứ nghĩ đi tại sao bọn ất ơ kia lại sợ anh ý đến thế. Mà tao cũng cấm mày động vào tình yêu của đời tao đấy nghe chưa!
Nó nghe xong câu cuối cùng liền không nhịn được mà lườm con bạn một cái sắc lẻm. Cái con này đúng là nhìn thấy trai là quên luôn bạn. Mà chưa kể, bạn nó cũng đẹp trai như này cơ mà.
Do từ bé nó có một cái tật là “phản ứng chậm” nên ngoan ngoãn ghi theo một hồi rồi mới ngớ ra, dừng hành động viết lách lại, nó dùng cái cục dễ thương chọc chọc vào người đối diện, nghi ngờ hỏi.
- Anh bắt tôi ghi mấy thứ này để làm gì?
Hắn có vẻ như không thích cái cục đáng yêu đấy lắm liền nhăn mặt gạt cái bút của nó ra. Phủi phủi lại cái áo cho tinh tươm rồi mới hất tóc kiêu sa trả lời.
- Tôi nhìn mặt cậu là tôi biết ngay cậu có cái máu lưu manh trong người, tên cần phải điều tra thông tin để còn đề phòng, giám sát 24/7. Tránh việc cậu có thể phá trường, phá lớp, nghịch ngợm, không coi ai ra gì. Đây là tôi thực hiện đúng bổn phận của mình, mong cậu phối hợp thực hiện.
Thực ra thì cái lí do nó cũng chẳng có vĩ đại như thế, hắn chẳng qua chỉ là thấy cậu nhóc này có vẻ thú vị nên muốn trêu một chút, làm phiền người ta một chút. Mặc dù khi nghe đến ý tưởng theo dõi một thằng con trai cũng hơi biến thái, nhưng thôi kệ nó chứ. Hắn ghét nhất chính là cái loại con trai mà ẻo lả như con gái, tên này chính là một ví dụ điển hình.
Nó khó hiểu nhìn tên hội trưởng dở hơi này một hồi. Cái gì mà “máu lưu manh”, cái gì mà “phá lớp, phá trường”? Đây là đang đùa chắc? Nó là con ngoan trò giỏi, học trò cưng của các cô từ bé tới giờ đấy! Lưu manh cái “phao câu” nhà hắn chứ. Đã thế để bà đây cố tình viết xấu cho nhà ngươi nhìn toét mắt ra nhé! Nhé!
Sau một hồi hí hoáy, nó vứt bút sang một bên rồi xoay tờ giấy lại về phía hắn. Cái nét chữ “rồng bay phượng múa” của nó thì thách cả tổ tông nhà hắn đọc được đấy! “Phượng” là gà, mà “rồng” lại là giun cơ mà. Đang hí hửng nhìn tên kia căng mắt ra nhìn chữ thì bỗng nhiên nó có cảm giác như bị thông tập thể ấy.
- Chữ nghĩa gì mà nó lại thành ra cái dạng này hả? “Nét chữ nết người” đấy cậu có biết không? Về chép phạt lại cái tờ này 20 lần cho tôi, sáng mai sáu giờ nộp, không lằng nhằng.
Nói xong hắn ta nhấc mông quay trở về cái bàn gỗ cao sang, dùng tay phất phất ra chiều đuổi người. Mẫu thân kiếp, đùa hay sao? Bản nương đây nguyền rủa về sau con ngươi đi làm lưu manh.
Hậm hực cầm theo tờ giấy mở cửa đi ra ngoài, nó dùng chân đá cửa cái “rầm” rồi hất tóc, ra vẻ sang chảnh bước đi. Tưởng bản nương đây sợ mấy cái chiêu trò của ngươi sao? Ghen tị với sắc đẹp của ta đây thì cứ nói thẳng ra đi, sao mà phải âm thầm lạm dụng chức quyền như thế chứ. Nhan sắc của mỗi người là từ bố mẹ di truyền sang, có trách thì trách mấy đấng sinh thành ấy ý.
Thực chất thì bây giờ vẫn còn sớm chán, có mấy ai dở hơi đến sớm như nó đâu. Bước vào lớp, tranh thủ ngó nghiêng một lát, nó chạy ngay xuống bàn cuối vứt cặp lên đấy đánh dấu chủ quyền. Sáng nay đi sớm quá nó còn chưa kịp ăn uống gì nữa, đừng có đùa, bữa quan trọng trong ngày đó. Cũng may, xung quanh cổng trường học thì lúc nào chẳng có hàng quán bày la liệt, sờ sờ túi một cái, nó chạy ra cái quán bán bánh mì trước cổng trường.
Bác bán hàng tầm khoảng 50 tuổi nhìn thấy có khách liền cười tươi hơn hoa, đon đả hỏi.
- Cháu ăn gì?
Ăn cái gì? Ai biết được trời, từ bé đến giờ toàn ăn sáng ở nhà, hôm nay là lần đầu tiên nó tự đi mua đồ ăn ở ngoài đó.
- Batê nhé cháu?
Bác bán hàng có vẻ cũng hiểu, thấy nó đứng đực ra một hồi cũng tốt bụng gợi ý. Nó như vớ được cái phao cứu sinh liền gật đầu cái rụp. Không sao, đói thì cái gì cũng sẽ thành sơn hào hải vị cả thôi. Nhận lấy chiếc bánh mì vẫn còn một chút hơi nóng, nó tung tăng nhảy chân sáo đi vào trường.
- Cậu cũng biết nịnh bợ phết đấy, mua đúng loại tôi thích. Cảm ơn nhé, sáng tôi chưa ăn đói quá!
Không hiểu nó ăn phải cái loại bả chó hết hạn nào mà lại đen đến thế nữa không biết. Vừa bước chân qua ranh giới cổng trường thì cái túi nilon trên tay nó bỗng mọc cánh bay mất. Mà thế nào lại bay đúng vào tay cái tên mắc dịch kia. Hắn thích thú quan sát cậu nhỏ đang trơ mắt ếch nhìn theo cái bánh mì trên tay mình, đắc thắng nhếch khóe miệng lên cười.
- Đây không phải là mua cho anh!
Nó tức tối huơ tay muốn lấy lại bữa sáng của mình, nhưng khổ nỗi chiều cao có hạn, nên dù có kiễng chân thế nào cũng không thắng được người kia. Quang Đức nheo mắt nhìn cậu nhóc đang nỗ lực không ngừng nghỉ kia, trong lòng khẽ buồn cười một chút.
- Trong trường giờ này cũng chỉ có tôi với cậu, cậu không mua cho tôi, thì mua cho ai?
Hắn nói rồi đẩy cậu nhóc lùn tịt kia ra, nhấc chân thản nhiên bước về phòng hội trường. Nó nước mắt ngắn dài nhìn theo bữa sáng thân yêu mà muốn giết người. Trong trường chỉ có mình nó và hắn, không mua cho hắn thì tất nhiên là mua cho nó rồi.
Nhưng dù gì thì cũng cảm ơn tên này đã cho nó động lực đến sớm, có cơ hội thoát khỏi mấy cái món chán ngấy ở nhà. Cái bánh này cũng ngon quá đi chứ. Tung tăng nhảy chân sáo về phòng học, nó bắt đầu công việc lâu lắm rồi không làm – bày trò hại người khác. Nạn nhân chỉ có tên hội trưởng đầu lợn não heo kia thôi.
Nó ngồi hí hoáy vẽ viết lách vẽ vời suốt một hồi, chăm chú đến nỗi con bạn thân ngồi bên cạnh cả 15 phút cũng không biết. Nhi rướn cổ, mở to mắt ra cố nhìn tờ giấy xem con bạn mình viết cái gì mà lại hăng say đến vậy.
- Mày bỏ cuộc đi là vừa em ạ. Vô ích thôi.
Nhi vỗ vỗ vào vai con bản khuyên nhủ, vẻ mặt vô cùng chân thành. Nó nhìn sang con bạn với ánh mắt nghi hoặc, con này hôm nay làm sao thế nào? Rõ ràng mọi khi nó hớn hỏ với mấy cái vụ này lắm cơ mà nhỉ. Nhi biết con bạn mình đang thắc mắc, liền lắc lắc cái đầu ra vẻ chán nản.
- Mấy cái trò của mày chẳng nhằm nhò gì đâu. Cứ nghĩ đi tại sao bọn ất ơ kia lại sợ anh ý đến thế. Mà tao cũng cấm mày động vào tình yêu của đời tao đấy nghe chưa!
Nó nghe xong câu cuối cùng liền không nhịn được mà lườm con bạn một cái sắc lẻm. Cái con này đúng là nhìn thấy trai là quên luôn bạn. Mà chưa kể, bạn nó cũng đẹp trai như này cơ mà.
UPDATE ...
Post a Comment