wap truyen
Kho Truyện Tình Yêu Hay Nhất - Truyện Tình Yêu Cảm Động: HỨA VỚI ANH SẼ...KHÔNG KHÓC NỮA EM NHÉ...!!!

Bài Viết Mới

HỨA VỚI ANH SẼ...KHÔNG KHÓC NỮA EM NHÉ...!!!

Tên fic: HỨA VỚI ANH SẼ...KHÔNG KHÓC NỮA EM NHÉ...!!!
Tác giả: mimi
Thể loại:tình cảm hỗn loạn
Đường link tới fic:
Truyen sex
NHÂN VẬT CHÍNH:
+Phạm Ngọc Khánh Băng(Băng Băng):17t,cô pé nhút nhát nhưng đầy tinh nghịch, bày ra những trò chọc phá là nghề của cô,tính như trẻ con,nhưng lại rất dễ khóc vì những chuyện không thể tưởng tượng được,nhan sắc "Tầm Thường" nhưng ko vì thế mà mất tự tin đâu đấy.
+Võ Minh Duy Khương:17t,là một người cực kì thông minh,lạnh lùng,rất khó gần,hot boy,là tâm điểm của nhiều cô gái.
+Lưu Tuyết Nhi(Nhi Nhi):17t,bạn của Băng Băng, xinh đẹp, tài năng,là tâm điểm của nhiều chàng trai,là người bày mưu tính kế và giúp Băng Băng giải quyết rắc rối.
+Trịnh Thành Vinh:17t,bạn nối khố của Duy Khương,dễ gần,hotboy,nham hiểm quá sức tưởng tượng đấy.
Lần đầu tiên viết chap mong mọi người ủng hộ mimi nha.thankssssssssssssssssssssssHứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!
--------------------------------------------------
Bình minh vừa ló dạng, ánh mặt trời soi rọi khắp muôn nơi, luồn qua ô cửa sổ, Băng Băng vẫn đang nằm trong chăn mà quên cả hôm nay là ngày đầu tiên mình bước vào 1 ngôi trường mới đầy danh tiếng và nổi tiếng là nội quy khắc nghiệt.
6h15 am
Reng...reng...reng...
Băng Băng khua tay múa chân đạp luôn cái đồng hồ xuống nền nhà.Mẹ Băng Băng chạy lên và dùng tay giật mạnh chăn, miệng thi không ngớt :
- Dậy mau,trễ học rồi,cô nương còn nằm ì ra đó à!
- Mama cho con ngủ tí nữa đi mà._giọng còn ngáy ngủ(đúng là heo màHứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!)
- KHÔNG._Mẹ Băng Băng quát lớn vào mặt cô.Giọng như sư tử gầm khiến cô không thể nằm thêm được nữa.
Cô lật đật mò dậy,nhanh chóng đi chuẩn bị đến trường.
Đang đi trên đường mà cô cứ ngáp ngắn ngáp dài.Vừa đến cổng trường thì ôi thôi,một cảnh tượng huy hoàng,ngôi trường cấp 3 danh tiếng đẹp và cổ kính.Bỗng "RẦM"
- AAAAAAAAAAA'.................. Cô la thất thanh
- Ê con vịt lùn kia, bộ mắt cô là hột nhãn trang trí còn lỗ tay là nấm mèo ah.Làm trầy xe người ta ùi.Vừa nói tên kia vừa cười khanh khách
Dằn cơn nóng giận,Băng Băng dùng hết sức mình để giữ bình tĩnh dù gương mặt cô đã nóng bừng,lỗ tai thì xì cả khói.Nhưng miệng cô lại cười đầy nham hiểm.
- Chào bạn tre trăm đốt,mình nhớ là tre nhiều mắt lắm mà,vậy sao bạn lại không có mắt nhỉ. Lạ thật đó.hihi
Một nụ cười chết người nhưng chưa ai chết cả(kakaka Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!)
- Cô được lắm hãy đợi đấy vịt!
- Chúng ta đi thui Thành Vinh, sắp trễ giờ làm lễ ùi.
Một giọng nói lạnh như tảng băng ngàn năm có thể làm đóng băng những ai ở trong bán kính 50m, không ai khác là Duy Khương.
- Ừh. Đi thui._không quên đưa ánh nhìn không mấy thân thiện dành cho Băng Băng.
Cô cũng không thua thiệt.Liếc Thành Vinh đến lọt cả tròng mắt và tự nhủ thầm: đúng là xui xẻo mà lị
Sân trường đầy nắng và gió,và đầy người (khai giảng mà lị).Cô len lỏi giữa biển người để tìm ra
lớp của cô.Cuối cùng cô cũng tìm ra lớp chuyên toán với cậu con trai cao ráo và cặp kính cận đầy nổi bật chắc gần 7 độ thì phải(tg:Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!chuyên toán mà lị)
Cô nhanh chóng lấy ghế và đi nhanh xuống cuối hàng thì:
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA..............._Tiếng la thất thanh phát ra không ai khác là cô.
Cô nhanh chóng nhận ra rằng mình đã va phải một ai đó,vẻ mặt cô đầy lúng túng,miệng không ngừng lắp bắp:
Truyen nguoi lon
- Mình xl bạn, mình không cố ý,xl xl
Càng xl thì tiếng cười xung quanh càng lớn nhưng người được xl lại chẳng phản ứng gì. Cô ngước vội mặt lên thì ra là tên lạnh lùng khi nãy,chưa hết bàng hoàng thì tên lạnh lùng lại lên tiếng:
- Vịt cũng biết xl ah, tôi không sao, cô biến đi.
Đúng là Hàn khí xung quanh đây sao nhiều thế.
- Tôi Xl vì tông nhầm bạn nhưng xin nói rõ tôi không phải là vịt.xiaaaaaaa
Nói xong cô liền quay lưng bỏ đi không quên để lại ánh mắt hình mũi tên cho hắn.
Đi đến cuối hàng cô gặp một cô gái thật là xinh đẹp,đôi mắt đầy quyến rũ,đến cô là một cô gái còn phải động lòng mà.
- Bạn ngồi xuống đây nè._cô gái cất tiếng gọi.
- Cảm ơn bạn nha._Vừa nói cô vừa đặt ghế ngồi sau cô bạn với vẽ mặt đầy ngạc nhiên.
-Bạn là học sinh mới chuyển đến ah,bạn tên gì vậy?
-Mình là Khánh Băng,bạn cứ gọi mình là Băng Băng, mình mới chuyển vào trường này,còn bạn tên gì?
-Mình tên Tuyết Nhi,bạn cứ gọi mình là Nhi Nhi nhé.
- uh,làm bạn nhé.
- hihi. ok
Hai cô gái vừa cười vừa nói chuyện với nhau đến hết buổi khai giảng mà vẫn còn định tám tiếp(tg:tám vừa vừa thui hai bà tám, nói quá ah.BB+NN:Láo,đứng đấy để hai chị dạy cho một bài học nhớ đờiHứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!.tg:xin hai chị tha cho em,đánh chit em ai viết tiếp đây)
.............................................................
mình thay đổi cách xưng hô tí nhé(Nó:Băng Băng,Hắn:Duy Khương)
6h45 am
Vừa đi vừa tám đến cửa lớp thì loa phát thanh của trường vang vọng cái tên của nó làm cả nó và Nhi Nhi đều gật bắn cả mình,cái cặp trên tay nó rớt xuống hồi nào không hay biết,mặt nó tái mét khiến cho con bạn đi kế bên phải hốt hoảng gọi nó:
- Băng Băng sao z?,bình tĩnh lại nào?.
- Mình không sao,tại mình giật mình khi nghe tên mình trên đài phát thanh của trường thui._không hiểu sao nước mắt nó lại tự nhiên rớt xuống thế này (tg:đúng là người hâm mà, vậy cũng khóc.BB: kệ ta,không phải mi muốn ta khóc thế ah, con này láo thật chứHứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!.tg co dò lên mà chạy).
- Băng Băng không sao thật chứ,sao lại khóc, chắc hiệu trưởng gọi bạn thôi mà.
- Hiệu...hiệu trưởng hức...hức gọi...gọi tớ!hức hức.
- Băng Băng là học sinh mới mà!
- Ừ nhỉ. Lúc này nó mới ngưng khóc và cười toe với cô bạn và không quên kêu cô bạn vào lớp trước và đến phòng hiệu trưởng.
ROOM HIỆU TRƯỞNG
cốc..cốc..cốc...
- Vào đi
Nó bước vào phòng và không quên đảo mắt nhìn mọi ngóc ngách bên trong căn phòng (tg: đúng là nhìu ch mà.BB: IMHứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!).
Trong phòng chỉ có một bàn làm việc, một chiếc ghế mà không ai khác là cô hiệu trưởng đang ngồi trên đấy,cô thật là xinh đẹp,đôi mắt sâu như nhìn vào tận tâm can người đối diện,miệng quả đào cực kì dễ thương,cô đang chăm chú nhìn về phía nó nhưng không hề tỏ vẻ ngạc nhiên,chắc có lẽ cô biết nó sẽ đến (tg: đương nhiên ùi,cô gọi đến mà lị)
- em chào cô ạ
- Cô chào em, em là Khánh Băng._cô nhìn nó với gương mặt đầy nghiêm nghị.
- Dạ
Cô không nói gì và nhấc điện thoại lên gọi cho ai đó. 5 phút sao lại một cô giáo khác bước vào,cô này xinh không kém nhưng cô có một nụ cười cực kì quyến rũ.
- Chị gọi em ah
- Đây là Khánh Băng, là học sinh mới chuyển đến trường chúng ta, Đó là học sinh mới do em chủ nhiệm, và đây là cô Ngọc Anh sẽ là cô chủ nhiệm của em._cô hướng ánh mắt về nó ra hiệu.
- Dạ em chào cô.
- Nào chúng ta về lớp nào.
Hai cô trò cùng về lớp và không quên chào cô hiệu trưởng về lớp.
- Em chào chị/cô em vào dạy/lớp đây.
Cả 3 cô trò cùng cười
7h am
Tùng....tùng...tùng........
Tại lớp 11a1 lớp chuyên toán
- Chào các em, hôm nay chúng ta lại đón một bạn mới chuyển đến. Nào vào đây Khánh Băng.
Không hiểu sao nó lại đứng đơ ra đấy từ lúc nào. Đến lần thứ 3 cô gọi nó mới giật mình bước vào.
- Chào...chào các bạn,mình là ...là Khánh Băng...mình vừa chuyển đến.rất mong được làm quen với các bạn.
Bỗng ở phía cuối lớp:
- KAKAKA, THÌ RA LÀ VỊT LÙN.
Thì ra là Thành Vinh,lão ta dám cười chế nhạo nó.Nhưng không hiểu bản lĩnh nó đi đâu mất rồi.Nó đứng như trời trồng một lúc lâu. Tự nhiên nó lại bật khóc:
- HUHUHUHUHUHUHU..........OAOAOA........Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!
Thành Vinh lúc này đơ như cây cơ,há hốc mồm mà nhìn.
Nhi Nhi và Cô Ngọc Anh thấy vậy liền chạy đến dỗ dành nó.
- Thui, nín đi nào, để cô đánh bạn cho nha, Thành Vinh mau xl bạn
- Bạn nín đi nào, không sao đâu, đừng khóc nhé.
Lúc này Thành Vinh không biết làm thế nào lắp ba lắp bắp nói:
- Mình xl
có một luồn khí lạnh đi qua sởn cả da gà thì ra không phải do câu xl của Thành Vinh mà vì hắn đã nhanh chóng đứng dậy và đẩy thằng bạn lên nắm tay dỗ dành nó.
- Dỗ cho nín đi,nhức óc.
không hiểu sao câu nói này không làm nó giận mà lại bật cười lên mới lạ.
- KAKAKAHứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!._cười lăn lộn cả dưới sàn lun(cười quá kinh khủng lun)
Cả lớp lại được dịp há hốc mồm ra mà nhìn.
- Thui hết chuyện ùi, bây giờ Khánh Băng chọn chỗ ngồi đi._Cô giáo hơi khó chịu nhìn về chỗ chúng nó đứng.
-Dạ em ngồi kế bạn này ah._không hiểu sao ngón tay tôi lại chỉ thẳng vào hắn.
wap truyen les
Lại một lần nữa cả lớp lại mở to mắt ra mà ngạc nhiên vì người mà nó chỉ không ai khác là Duy Khương, nó cung chẳng hiểu sao mình lại chỉ cậu ấy mà không chọn cô bạn mới quen nữa, hey thiệt là khó hiểu, chắc vì cậu ấy có một đôi mắt đầy băng giá khiến nó như muốn đến bên cạnh và chia sẽ. Sao một thoáng ngỡ ngàng cậu bạn cũng lên tiếng.
- Sao lại là tôi
- Mình...mình muốn bạn giúp mình quen với mọi người._nó bắt đầu lúng túng vì sự lựa chọn hết hồn của mình.
- Tôi không muốn._giọng vẫn cứ lạnh như băng ấy.
Cả lớp lúc này chẳng còn gì ngạc nhiên trước câu nói của hắn mà lại cười một cách vang dội.
Thành Vinh lại tiếp:
- Nghĩ sao mà lại đòi ngồi với Duy Khương chứ. Đĩa mà đòi đeo chân hạc ah.kakaka._cười một cách nham nhở
- Thôi đi Thành Vinh._Giọng vẫn như băng, ánh mắt sắc lạnh quăng thẳng vào Thành Vinh.
- Mình không phải đĩa và mình cũng không có ý gì khác với Duy Khương cả.Mình....._Tôi không nói được nữa vì ngượng (tg: ai biểu hám trai chi.hihiHứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!)
- Thôi nào các em,phải biết giúp đỡ bạn mới.Khánh Băng hãy lại Ngồi với Duy Khương đi. Giúp đỡ bạn mới nhé.
- Vâng cô._Giọng không mấy vui vẻ. Đúng là hoàng tử băng mà.
- Dạ._mừng ra mặt luôn.
Nó ôm cặp xuống ngồi gần hắn và dưới bàn tên khốn kia.ghét.
Không gian càng trở nên im ắng.Nó không ngờ mình đang ngồi kế một hotboy cực đẹp và cực lạnh lùng.
Chúng tôi không nói với nhau lời nào ngoại trừ tên khốn kia.
- Vịt lùn kakaka
- Nín đi tên khốn kiếpHứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!.
- Không đó vịt.Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!cười nham hiểm
- Thôi đi. Học._Cuối cùng thì hắn cũng lên tiếng giúp cô thoát khỏi hắn ta.
Lời nói của hắn làm Thành Vinh không khỏi giật mình và ngỡ ngàngHứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!, Thành Vinh nghĩ thầm trong bụng:"làm gì mà binh con vịt lùn ấy nhỉ"
Trong mấy tiếng đồng hồ đầy căng thẳng đối với nó nhưng vẫn chưa đến giờ ra chơi. Nó lên tiếng hỏi hắn.
- Duy Khương này,bạn chăm học nhỉ.
Vẫn không có câu trả lời.
- Sao bạn ít nói vậy. Không buồn khi không nói chuyện với ai ah.
Vẫn không khá hơn cho lắm. Thậm chí không có một hành động nào hết,vẫn ngồi yên bất động.
- Bạn sao vậy khi dễ nhau vừa thui chứ.Hixhix._Nó rơm rớm nước mắt.
- Bạn im cho tôi học._giọng đầy khó chịu.
- Cuối cùng bạn cũng lên tiếng ùi.hihi
- Im lặng đi._hắn hét lên.
Hắn làm nó giật cả mình.Lạnh như Băng mà cũng có lúc bốc khói thế ah.
8h30 am
Tùng...tùng...tùng....
Cuối cùng cũng được giải thoát.Nó lon ton chạy lên cô bạn mới quen.
- Ê.
- Gì vậy pà. mà pà gan qué đi, bạo quá trời.
- Sao vậy pà.
- Thì Duy Khương đó. Con đại gia,vừa đẹp trai,vừa học giỏi nhưng chưa ai có thể làm cậu ta cười kể cả cậu bạn thân nối khố kia đó._giọng thán phục,tay thì chỉ về hướng Thành Vinh.
- Ghê vậy pà._giọng đầy nghi vấn,mắt mở to để chờ đợi câu trả lời của Nhi Nhi
- Thật mà. Duy Khương là cậu CHỦ của tập đoàn nhà họ PHẠM THẮNG chuyên kinh doanh vàng, bạc, đá quý trên toàn thế giới, nơi nào cũng có công ty nhà cậu ta. Giọng vẫn thao thao bất tuyệt (tg: j
Nhiều chuyện quá).
- Ghê vậy._vẻ mặt ngỡ ngàng như chưa muốn tin.
- Thật đấy, lớp chỉ có mình Thành Vinh dám nói chuyện lâu với cậu ta thôi,nghe nói nhà Thành Vinh cũng không kém gì,Cậu chủ của một tập đoàn chuyên kinh doanh thời trang trên toàn thế giới đó,chỉ có cậu ta mới có thể làm cho Duy Khương nói nhiều hơn bình thường thui.
- Hèn gì tôi nói chuyện mà không nghe hắn ta trả lời.
- Hắn ta là hotboy của cả trường đấy,Thành Vinh cũng phải đứng sao hắn,hầu như tất cả các cô gái đều mê cậu ta, trừ tớ.
- SAO VẬY._NGạc nhiên quá.
- Ah,tớ thích Thành Vinh cơ, cậu ta dễ gần hơn.
Trời ah con bạn của tôi bị thần kinh sao đấy,Thành Vinh mà dễ gần.
- Pà nghĩ sao z.
- Thật mà.Thành Vinh dễ nói chuyện và vui tính lắm,hihi._cười mãn nguyện
- Kệ pà.Tôi chả thích ai trong hai người cả,tôi có người trong mộng ùi.Hứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!
- HẢ?
- Gì ghê vậy.Mình thích người ta nhưng người ta không có biết thích mình không nữa.
- TrờiHứa Với Anh Sẽ...không Khóc Nữa Em Nhé...!!!.
Hai pà 8 ngồi 8 riết bỗng
Tùng...tùng...tùng.......
- Thui tôi về chỗ đây
Chưa để con bạn trả lời, nó quay lưng và về chỗ mình ngồi. Những ngày vất vả sắp tới rồi đây.
-Này vịt, công nhận vịt cũng nhiều ch gúm nhỉ.
-Liên quan gì đến tre trăm đốt nhỉ._Nụ cười tự mãn
-Cô....Thui, chúng ta ngưng chiến nhé vịt. Mình là Thành Vinh, rất hân hạnh đượ làm quen với bạn.
-Ko dám.Được,ngưng thì ngưng,chắc bạn biết tên mình ùi. Rất vui được làm quen.Hihi
Hai người tay bắt mặt mừng chào hỏi nhau.
Và ở một góc nào đó có một người cười nụ cười nữa miệng đầy quyến rủ.
11h30 a.m
Tùng...Tùng...tùng...
Giây phút được giải thoát,sân trường đầy nắng và đầy ồn ào, mọi người nhao nhao lên vì bên cạnh 2 hotboy của trường có một cô gái. Đó chính là nó. Ko phải nó đi bên cạnh hắn mà là Thành Vinh, hết chiến tranh giờ là hòa bình thế giới được lập lại nên hai người thân nhau còn hơn cả bạn bè lâu năm z. Hắn thì vẫn thế, vẫn lạnh tanh, ko nóii năng, cũng chẳng biểu cảm gì cả.Mọi người thì lại nhau nhau cả lên.
- Con nhỏ nào thế nhỉ?
- Ai mà pít
- Ôi thần tượng của em
Hắn lường bọn họ một phát,cả bọn chạy toán loạn vì sợ hàn băng khí của hắn(tả vừa thui,ko thì)
--------------------------------------------------------------------------------------------
12h p.m
Tại nhà nó
- Con gái yêu,công chúa của pa,ngày đầu đi học thế nào hả con._ánh mắt long lanh chờ đợi
- Dạ, bình thường bố ah
- Mà con gái yêu này, pame có chuyện này nói với con.
- Chuyện j z pame_vẻ mặt đầy lo lắng
- Con sẽ phải lấy chồng
- HHHHHHHHHHHHHHAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA hả
- Bình tỉnh nào con gái

Post a Comment

Tổng số lượt xem trang

11,987