wap truyen
Kho Truyện Tình Yêu Hay Nhất - Truyện Tình Yêu Cảm Động: Can't wait - Anh không thể đợi nữa!

Bài Viết Mới

Can't wait - Anh không thể đợi nữa!

Tình Trạng : Chưa Hoàn
Can't wait - Anh không thể đợi nữa!

* Tên tác phẩm: Can't wait - Anh không thể đợi nữa!
* Tác giả: Julie Doan
* Thể loại: truyện tình cảm
* Đánh giá theo độ tuổi: 17+
Tóm tắt truyệnHãy cảm nhận về một tình yêu rất lạ của bốn con người!
Một Phương Nhi, hoạt bát và luôn vui vẻ, nhưng đôi lúc lại là một cô gái trầm lắng, hay suy nghĩ; một người con gái dễ thay đổi, nhưng một khi yêu sẽ yêu hết lòng.
Một Duy Linh, sống cả đời với những day dứt về mọi tình cảm khi bị phản bội quá nhiều, từ gia đình cho tới bạn bè, một người con trai chỉ biết lấy tình trả thù tình trong cay đắng; một người con trai hay nóng giận, sống vô lý, nhưng lại hết mực quan tâm tới người con gái trong trái tim mình, đã yêu thì sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Một Minh Hoàng, dịu dàng, lãng mạn, chín chắn, nhưng lại quá bao bọc tình yêu để đôi khi đánh mất nó trong những tiếc nuối, một người con trai sẵn sàng hi sinh vì người mình yêu.
Một Bảo Ngọc, dám yêu, dám nghĩ và dám làm, sẵn sàng bất chấp làm mọi chuyện, sẵn sàng bị dè bỉu, mang tiếng xấu, để được bên người mình yêu, dù chỉ một giây… nhưng trong cô, vẫn là một trái tim cô đơn, tổn thương, với những tình cảm luôn phải giấu kín…
1.
Giờ đã sang tháng 2, chỉ trong vài tháng nữa thôi, chúng tôi sẽ phải hoàn thành hồ sơ đăng kí dự thi vào doc truyen hay 2015 đại học và cao đẳng rồi. Đối với các bạn tôi, họ sốt ruột, lo lắng, hồi hộp nhưng cũng không kém phần háo hức cho những dự định tương lai cùng với sự lựa chọn ngành học. Còn tôi thì cứ tàng tàng đi tới đi lui, rốt cục thì cũng chỉ vì thi cho vui thôi.

Trong thời gian này thì mối bận tâm lớn nhất của tôi là giấy tờ và các chứng chỉ. Cả nhà hỗn loạn hết chỉ vì mấy thứ thủ tục ở đại sứ quán, làm đơn xin dự thi rồi lại còn cả chứng minh tài chính cho tôi nữa. Bạn bè, ai cũng thừa biết là tôi sắp đi du học nhưng không ai biết là tôi đã quyết định sẽ không trở về.

Đúng ra là không được trở về...vì gia đình tôi muốn vậy.

Thật ra tôi cũng không có gì để phản đối, với tôi, sao cũng được. Không thể phủ nhận rằng tôi thích sống ở Châu âu hơn dù tôi là một người con rất nặng tình với Hà Nội. Chỉ là, tôi cần một thứ gì đó yên tĩnh, trong sạch hơn là những tối cuối tuần ngắm những cuộc đua xe Hồ Gươm với những thanh niên không đúng mực!

Tôi cũng chẳng có gì phải bận tâm. Tôi sẽ trở về thăm bố mẹ một năm đôi ba lần. Bạn bè tôi cũng chẳng nhiều nhặn đến mức tôi sẽ phải khóc và nhớ họ thật nhiều. Họ chỉ đơn giản là những người khiến tôi có thể chơi và nói chuyện.

Điều khiến tôi bận tâm và không muốn bỏ lại nhất, chính là anh…

Tôi, và anh, là gì nhỉ? Nhiều lần tôi đã cố gắng hỏi bản thân mình như thế, nhưng rồi tôi mặc kệ câu trả lời ra sao, dù tôi chưa bao giờ giải đáp được, tôi vẫn yêu anh, một cách “điên cuồng”!

Tôi và anh chỉ là những người “bạn” quen nhau qua một game online, nói chuyện và trao đổi các thứ như những người khác vẫn làm, nhưng dần dần anh trở thành một thứ “thói quen” trong cuộc sống của tôi và tôi đã yêu anh từ lúc nào không hay. Một ngày không được nói chuyện với anh, tôi cảm giác như mình bị cầm tù. Tôi dần sống một cuộc sống không thể thiếu vắng anh…

Tôi đã nhiều lần tỏ tình với anh. Người ta cứ nói, mình là con gái, phải biết giữ cái tiếng, phải là hoa cho người ta hái chứ. Nhưng chờ tới lúc được hái, chắc tôi đã mòn mỏi vì yêu anh mất rồi!

Tôi biết, anh không có tình cảm gì với tôi. Dẫu có cũng không hơn một người bạn. Anh luôn lạnh lùng đáp lại mỗi khi tôi nói tôi thích anh. Nhưng anh vẫn chu đáo quan tâm tôi suốt khiến tôi luôn tưởng bở và cứ bám riết lấy anh một cách phiền toái, và tự tiêm mình những liều thuốc cấm, để càng ngày càng yêu anh hơn…

Đã 3 năm rồi, tôi vẫn chờ.

Tôi đã có một cái ý định này từ nhac san rất lâu. Tôi đã định trước khi tôi đi du học một tuần, tôi sẽ gọi điện rủ anh đi chơi và nói hết những gì mình thầm giấu trong thời gian qua. Nói rằng tôi phát cuồng vì yêu anh chứ không phải là chỉ đơn giản là một cô nhóc thích vẻ hào nhoáng của một anh chàng đẹp trai. Nếu anh vẫn không yêu tôi, mọi chuyện sẽ vẫn tốt, anh và tôi sẽ vẫn sống và đi trên con đường của mình, như bây giờ. Nhưng nếu anh thực sự đã yêu tôi, tôi sẽ khiến anh phải hối hận vì đã làm tôi phải sống trong chờ đợi suốt thời gian qua.

Nhưng dường như tình yêu của tôi sắp phát nổ rồi. Nó như một quả bóng được một mình tôi thổi phồng, không ai để chia sẻ những khoảng trống bên trong, nó cứ to dần, to dần lên theo những tình cảm mơ hồ của tôi. Tôi muốn có một câu trả lời! Tôi không chờ được cho tới tận khi đó nữa. Và tôi đã nhấn nút “call” , hẹn một cuộc gặp mặt…



Nắng chiều xuân nhạt dần trên từng dãy phố, toả màu mệt mỏi trên những toà nhà. Tôi ngồi lặng, vân vê chiếc vé xem phim và nhìn ra phía cửa kính chờ đợi. Tôi đã ngồi đây trọn 30 phút. Không phải do anh tới muộn, chỉ là tôi quá háo hức cho ngày hôm nay, và cả hồi hộp nữa. Tôi ngồi cả đêm lựa quần áo, tôi tự bịa ra một cuộc đối thoại để mình có thể thản nhiên và lưu loát, hay đơn giản là không bị khớp trước anh. Tôi đã bó gối suốt một đêm không ngủ chỉ vì ngày hôm nay, tôi quyết không để mình xấu hổ, sướt mướt hay thất bại.

Bình thường nếu đã hẹn ai xem phim thì tôi sẽ vẫn đến sớm và lang thang dưới World Game. Nhưng, hôm nay lại khác, tôi sẵn sàng chôn chân ở đây chỉ để chờ anh tới…

Cắm headphone và lẩm nhẩm hát theo ca khúc yêu thích, tôi gõ tay vài nhịp lên mặt bàn ngao ngán. Một bịch bỏng ngô to sụ được đặt phịch trước mặt tôi. Nhận diện “kẻ vô duyên” qua màu áo ca rô xanh, tôi trả lời mà không thèm nhìn vào mắt hắn.

- Bạn ơi có người ngồi đây rồi!

Chẳng thể đáp lại bằng một cử chỉ lịch sự hơn, hắn ta giật phắt hai chiếc vé trong tay tôi.

- Phim này là phim gì thế này? Hoạt hình à?

Có lẽ như tôi biết đây là ai rồi. Tôi chần chừ một lúc, thấy tay mình hơi run. Hít sâu một hơi, tôi ngước mắt lên nhìn chàng trai trước mặt. Chết, tôi lại đang mất bình tĩnh rồi. Tôi chẳng biết phải nói gì cả, đến một câu chào cũng khó nữa. Không phải là chúng tôi chưa bao giờ truyen sex gặp nhau, mà chỉ là đây là lần đầu tôi gặp anh gần đến thế. Làn da màu trung tính, lông mày màu nâu đen hoà lẫn vào màu tóc. Đôi mắt nhỏ nằm ngay ngắn với những góc cạnh hết sức đơn giản của khuôn mặt. Anh thực sự không quá đẹp trai tới mức như là một hot boy gì đấy, nhưng bởi tôi yêu anh, và tôi yêu mọi thứ thuộc về anh, vậy thôi. Có lẽ tôi ngốc nghếch quá chăng?

Đưa bàn tay lên đưa qua đưa lại trước mắt tôi, anh há hốc mồm giả bộ giống khuôn mặt tôi lúc này.

- Mày đơ rồi hả?

- Rỗi việc nói năng linh tinh gì thế? – Tôi lắp bắp đáp từng chữ một cách chậm rãi. Chẳng giống cái tác phong thường ngày của tôi một chút xíu. Tôi thấy run quá!

- Ơ, bình thường mày nói nhanh lắm mà, máy hết nhiên liệu à? – Anh giả tảng lảng sang chuyện khác. Đã hơn 3 tháng nay chúng tôi không nói chuyện gì với nhau, tôi còn ngỡ anh ghét tôi rồi. Tôi còn nghĩ hôm nay anh sẽ đến và đi, lạnh lùng như một cơn gió mùa ấy.

Anh nhìn chăm chú vào chiếc vé xem phim và đứng dậy đi về phía phòng chiếu. Tôi lóc cóc chạy theo như một cô nhóc 8 tuổi lần đầu được mẹ cho đi vào rạp chiếu. Phòng chiếu bắt đầu tối đèn…



2.
Dập máy điện thoại. Tôi chẳng hiểu nổi. Em đã không liên lạc với tôi 3 tháng nay rồi. Hay là tôi đã tự tránh mặt em thì đúng hơn, tôi cũng không nhớ nữa. Tôi sợ yêu em một cách kinh khủng. Em không phải là một dạng người yêu kiểu mẫu của các chàng trai. Em không ngoan hiền và chăm chỉ, thuộc loại lành. Nhưng em cũng chẳng phải loại con gái phá phách, bỏ học và hư đốn. Em chỉ là em. Em chỉ là người mà tôi muốn yêu!

Nhớ những ngày mới quen nhau, em là một cô nhóc hay trốn học khiến tôi luôn phải nhắc nhở và trách móc. Lúc đầu nó có khiến tôi thấy hơi kì cục, nhưng dần, tôi lại rất thích làm những việc phiền nhiễu ấy, vì đơn giản là tôi thấy nó khá thú vị. Em còn là một cô nhóc kém thích ứng với thời tiết nữa. Em hay ốm vặt khi trời đổi gió, thỉnh thoảng nghe điện thoại, thấy giọng em khàn khàn, kèm vài tiếng ho hắng và sổ mũi mà tôi lại thấy sốt cả ruột. Ép em uống thuốc và ngủ sớm thì chỉ nhận được những lời cãi ngang… hoàn toàn có lý. Lúc ấy tôi chỉ muốn tức tốc nhảy lên xe và tới bên em. Dần dần cái kiểu cư xử của tôi cũng tự làm tôi phát bực. Xung quanh tôi hàng ngày chỉ là những cô nàng sẵn sàng ôm cổ vuốt ve và đáp ứng mọi đòi hỏi của một thằng con trai như tôi, là những loại con gái luôn rất quyến rũ trong mọi việc cô ta làm… tôi đã nghĩ là nói chuyện với em nhiều như vậy khiến tôi thấy hay, đơn giản chỉ là vì được đổi món, nhưng hình như là… không phải.

Em rất tốt, biết quan tâm, em rất thông minh và hài hước. Còn tôi thì sao? Tôi chỉ là một thằng con trai không ra thể thống gì…

Tôi hư hỏng, hay phá phách và đánh nhau gây gổ. Từ lúc đi học, số lần viết kiểm điểm và truyen nguoi lon 2015 bị đuổi học của tôi đã chẳng thế đếm được. Tôi luôn trách móc mẹ và đổ lỗi cho mẹ về việc bố bỏ cả gia đình mà đi. Tôi có nhiều người yêu và đương nhiên chỉ yêu theo kiểu chơi bời. Theo từ ngữ bây giờ, có lẽ tôi đúng là một thằng sát gái, hay vô liêm sỉ, đúng nghĩa. Tôi dùng cái vẻ đẹp trai và túi tiền của mình để mồi chài mọi cô gái và đưa họ vào tròng…

1 comment

  1. Lucky Club: Online casino site | Online casino site | Lucky Club
    Lucky Club is an online gambling site that has luckyclub operated since 2013. It allows players to gamble at online casinos and other gaming ‎Lucky Club · ‎Lucky Club · ‎Lucky Club · ‎Lucky Club.

    ReplyDelete

Tổng số lượt xem trang

11,987