Truyen : Thằng *tóa* kia tao vẫn còn yêu mày nhiều
Park 1: Câu chuyện ngày mưa
- Dậy mau!
- Dạ con biết rồi – tiếng nói có vẻ uể oải của đứa con gái 16 tuổi.
Nó ngồi dậy trong khi mắt nó còn limm dim vẫn chưa muốn rời ra khoải chiếc chăn.Sắp xếp chăn màn gọn gang nó leo xuống dưới nhà lục lọi tìm cái gì đó…
- Đồ ăn sáng mẹ để trên bàn rồi đó con ăn đi – mẹ của Uyên đang lục đục chuẩn bị đi làm.
- Dạ mẹ đi làm vui vẻ…yêu mẹ nhiều *moa moa*
Nó vừa ăn vừa doc truyen nhìn mẹ đi ra cánh cổng, nó chợt nhớ ra rằng thời tiết hôm nay sẽ mưa lớn mà mẹ lại không mang áo mưa. Ăn xong nó vội vàng đem áo mưa đến chỗ của mẹ làm. Đường đến công ty cua mẹ khá xa nhà, nó vừ đeo phone nghe nhac vừa đạp xe làm cho thời gian như nhanh hơn. Thoát cái mà nó đã đến chỗ của mẹ làm.Nó nhanh nhẹn chào hỏi các cô chú trong công ty va mang áo mưa đến phòng của mẹ làm việc.Nó nhẹ nhàng mở cánh cửa. thấy mẹ chăm chú làm việc, nó nhè nhẹ ôm mẹ một cái mà mẹ không hay.
- Con đến đây có việc gì à,sao không lên tiếng kêu mẹ,làm mẹ giật ca mình!
- Dạ hôm qua con coi dự báo thời tiết nói là hôm nay sẽ có mưa to nên con đem áo mưa đến cho mẹ ạ!- nó vừa choàng tay ôm mẹ vừa nói.
- Ôi mẹ quên bén đi mất, cảm ơn con gái yêu nha!- vừa nói mẹ vừa thưởng cho nó một nụ hôn lên má.
- Thôi con về học bài nha mẹ. Chào mẹ con về!
Nó lại một mình đạp xe trên con đương dài…Đi một hồi thì nó có cảm giác rằng trời sẽ đổ mưa.Qủa nhiên linh cảm của nó không sai, trời bắt đầu đổ mưa-từng giọt mưa tí tách rơi trên cái má ửng hồng.Bỗng trên gương mặt đầy rạng rỡ kia lại toát lên một điều gì đó hơi lo lắng- à thì r axe bị hư. Giưã trời mưa mà xe lại bị hư nó vô cùng lo lắng.Nó đang loay hoay thì bỗng có một bàn tay ấm áp chạm nhẹ lên lưng nó và nói:
- Bạn có cần mình giúp gì không?
Nó ngước lên nhìn-một ánh mắt vô cùng ấm áp-một khuôn mặt hiền lành đã làm nó có gì đó rân rân trong lòng và khá là bất ngờ.Sau một hồi suy nghĩ nó cứ ấp a ấp úng:
- Dạ…dạ..
- Để mình dắt xe giúp cậu sang bên kia đường sửa nha,bạn đi nhanh đi đứng đây lâu sẽ bị cảm đó.
Thật sự quá bất ngờ nó không truyen tinh cam biết nó gì ngoài những suy nghĩ vu vơ “ mình đang mơ hay sao,giữa trời mưa như vậy mà lại có một chàng trai không ngần ngại đến giúp mình- chẳng lẽ chính là chàng hoàng tử trong cổ tích ở thời hiện đại sao”. Một tiếng nói thốt lên làm nó thoát ra khoải cái suy nghĩ vu vơ kia.
- Đi thôi bạn!
Cả hai đều bị ướt sủng dắt chiếc xe đạp qua bên kia đường.Cả hai gặp nhan trong hoàn cảnh éo le nhưng lại rất lãng mạn trong trận mưa đầu mùa kia
Park 2: Định mệnh
Cái ngày hôm đó, như một giấc mơ đối với nhỏ Uyên. Cả đêm nó cứ trằn trọc mãi…và chẳng ai biết chuyện gì đang xảy ra…
“ - Âý gì đó ơi…cảm ơn vì đã giúp mình nhen..-nó nghẹn ngào thốt lên trong tiệm sửa xe.
Chàng trai thì ngại ngùng không kém gì nó,mặt cậu cứ ngơ ngơ *dễ thương phết* nói:
- Ùm … không có gì. Chỉ là tiện đường đang trú mưa thì thấy ấy gặp khó khăn nên ra giúp thôi…người quen mà…
Nó thẩn người ra ‘ ôi mẹ ơi cậu ấy biết mình kìa. Mà sao mình không biết cậu ấy nhỉ’ cái ý nghĩ lướt qua đầu nó một cách nhẹ nhàng và đã làm nó rất tò mò:
- Uả ấy biết mình ư…sao mình không biết vậy?
- À … ùm…thì mình với cậu học chung trường mà. Mình tên Quân học lớp 10A. bên cạnh lớp Uyên…
- Vậy à…
Cuộc nói chuyện đầy nghẹn ngào kết thúc khi tiếng của chú thợ sửa xe vang lên:
- Xong rồi các cháu.
Quân nhanh nhẹn lên tiếng ‘ Dạ xe sửa hết bao nhiêu vậy chú’ vừa nói Quân vừa rút ví tiền ra trả tiền cho chú sửa xe. Quân nhìn nó với cái ánh mắt ấm áp và nói lời tạm biệt. cái ánh mắt đó như hút hồn nó. Tâm hồn nó cứ treo trên cành cây mà chẳng hề hay rằng Quân đã trả tiền sửa xe và đi về hồi nào.
- Sao cháu còn đứng đây?-chú sửa xe hỏi với vẻ tò mò
Nó giật cả mình khi nghe tiếng chú ấy nói. Nó như vừa ở trên trời rơi xuống vậy. nó vội vàng dắt xe ra về.”
Tất cả hiện lại trong đầu nó làm cho nó không thể nào chợt mắt được. Nó nhớ lại cái ánh mắt đó, nhớ lại cái giọng nói ấm áp đó … tất cả đối với nó tuy lạ mà lại quen. Nhưng rồi nó cũng nhanh chóng gác truyen nguoi lon 2015 cái suy nghĩ đó ra một bên và chim đắm trong giấc ngủ.
Một ngày mới lại đến-tiếng chuông báo thức vang lên, mặt còn ngái ngủ nó ngồi dậy.Chuẩn bị xong hết tất cả, nó leo xuống nhà ăn sáng rồi đạp xe đến trường. Trên đường đi,nó lại nghĩ về chuyện hôm qua,nó thắc mắc tại sao Quân lai giúp nó. Cái câu hỏi vu vơ không có câu trả lời đó cứ lẩn quẩn trong suy nghĩ của nó. Thoáng cái nó đã đến trường,tiếng trống cũng đã vang lên. Những tiết học lại bắt đầu trong cái không khí của buổi sớm mai. Sau hai tiết học đầu tiên, tiếng trống vang lên báo hiệu giờ giải lao. Nó vội vàng kéo nhỏ Tuyền ra căn tin-Tuyền là một cô bạn thân của nó. Thế là nó bắt đầu kể câu chuyện cổ tích ngày hôm qua cho Tuyền nghe. Lạ thật khi nghe đến cái tên Quân thì Tuyền lại cười mỉm một cách bí hiểm khiến nó không khỏi tò mò. Nó vội liền hỏi:
- Mày biết cậu ấy à sao nãy giờ tao thấy mày cứ cười hoài?
- Ùm thằng đó học chung với tao lớp bồi dưỡng toán á –Tuyền đáp lại
- Ê mày thằng đó sao, tính tình được hum? – nó liên tục đặt câu hỏi làm cho nhỏ Tuyền bối rối
- Mày thích nó rồi hả Uyên? Tuyền hỏi với vẻ hơi tò mò
Nó ghé sát vào tai của Tuyền và nói:
- Ùm…hình như tao hơi…hơi thích nó ùi
- Hả? cái gì? Mày thích thằng Quân 10A à?- Tuyền bỗng la toáng lên khiên cho cả căn tin nhìn chằm chằm vào 2 đứa nó.
Nhỏ uyên vội bịt miệng Tuyền lại và quay đầu sang bên kia thì thấy đám con trai lớp 10A đang ngồi bàn kế bên và trong đó có cả Quân nữa. Nó không biết nói gì, mặt đỏ cả lên,vội vàng kéo nhỏ Tuyền vô lớp mà không hề biết những người xung quanh đang nhình nó bằng một ánh mắt lạ kì. Nó xấu hổ đến nỗi chạy một cách nhanh chóng. Nó nghĩ ‘ thôi lần này là tiêu rồi,làm sao mà gặp mặt Quân để cảm ơn đây’ nhưng nó lại không hề hay biết rằng ở ngoài căn tin kia cũng đang có người tim đập rộn ràng vui sướng trong cái e thẹn giữa chốn đông người…
Park 3: Tớ đã thích cậu thật rồi đấy!
Cái vụ tai tiếng do nhỏ Tuyền gây ra khiến cho nó không còn mặt mũi nào nhìn mọi người.Tan trường nó cứ thập thò dắt xe ra về cứ như sợ người khác phát hiện vậy. Đạp xe trên đường đi về, người nó thẩn thờ, măt mũi phờ phạc thấy ớn. Trong lúc đang sầu não vì xấu hổ thì một chiếc xe đạp chạy tới:
- Uyên ơi chờ Quân với!
Nghe thấy tiếng của Quân nó không khỏi suy nghĩ ‘phải làm sao bây giờ, biết nói gì đây’. Quân đến và chặn đường của nhỏ Uyên lại:
- Uyên đứng lại mình có chuyện muốn nói.
Nó không khỏi lo lắng và rồi có điều gì đó khiến nó dừng xe lại:
- Có….có gì…Quân nói nhanh đi…mình…à mình còn có việc phải làm…
- Ùm vậy mình không kéo dài thời gian nữa…mình…mình đã quan sát cậu từ lâu…mình thích cậu thật đấy…
Nói xong Quân một mạch đi về với vẻ ngượng ngùng để lại nó một mình. Nó hầu như không hiểu chuyện gì đang xảy ra và không biết là mình đang mơ hay là thật. Nó chầm chậm suy nghĩ lại từng từ mà Quân nói ra bất chợt nó thốt lên… ‘ á á á… cậu ấy…thích mình kìa’ nó thốt lên với vẻ mặt rạng ngời nhưng lại có chút lo lắng. Nó tiếp tục đạp xe đi về…miệng thì cứ cười mỉm mỉm *trông iu lắm*. Về đến nhà nó thay đồ xong rồi ăn cơm, vì mẹ nó phải làm thêm nên nó phải ăn cơm một mình. Bỗng chuông điện thoại reo lên:
- A lô!
- Uyên à! Chiều 3h mình chờ Uyên ở tiệm trà sữa gần trường nha!
- Ơ…ơ…ơ…ai đấy ạ?
Chưa kịp hỏi là ai thì đầu dây bên kia đã tắt. Và rồi nó bắt đầu suy nghĩ ‘ai gọi mình thế kia, goi mà sao không nói tên tuổi,liệu chìu nay mình đi k?’. Một đống câu hỏi cứ nhảy nhót trong đầu nó mà chẳng tìm được một câu trả lời. Cú điện thoại vừa rồi làm nó băn khoăn đến nỗi ăn cơm chẳng vào, cứ 5 phút lại cầm điện thoại truyen tranh online lên tay và lẩm bẩm ‘mình có nên gọi lại k’. Nó lên phòng,trên tay cầm chặt chiếc điện thoại, miệng thì cứ tiếp tục lẩm bẩm ‘hay là Quân nhỉ,nhưng Quân làm sao biết số của mình, chắc không phải đâu,mà mong sao không phải thật?’ Miệng thì nói sợ gặp Quân cứ như là gặp ma ý nhưng lòng thì khác. Nó thật sự rất mong Quân chính là chủ nhân của cuộc gọi kia.2 tiếng sau, nó bắt đầu vặn não suy nghĩ là có nên đi hay không. Nghĩ qua nghĩ lại, nó bắt đầu chọn cho mình một bộ đồ xinh và sửa soạn cho thật đẹp. thường ngày nó không như thế đâu, nhưng
hôm nay không hiểu điều gì khiến nó như vậy. Nó bắt đầu đạp xe đến chỗ hẹn, đến nơi nó bất chợt thấy hình dáng của người con trai ấy – chính là Quân. Nó đỏ mặt cả lên, nó định quay xe ra về thì một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nó:
- Đến rồi sao Uyên không vào mà lại về…bộ Uyên sợ mình nên k vào ak…
- À…à…không mình quên…là mình có việc phải về…-nó tái cả mặt
- Uyên à…vô ngồi một xíu xong ùi về cũng được mà…
Không còn chần chừ gì nữa Quân vội kéo nó vào quán…hai ly trà sữa đã có sẵn trên bàn, có điều gì đó khiến nó khá bất ngờ:
- Sao…sao Quân biết mình thích uống hương này?
- Chịu khó quan sát một chút thì chuyện gì chả biết- Quân trả lời trong vẻ ngượng nghịu.
Nó không biết nói gì hơn ngoài một nụ cười mỉm trên môi và thầm nghĩ ‘đúng là chàng trai trong mộng của mình, ga lăn quá đi thôi’. Cuộc trò chuyện kéo dài trong 30 phút với những câu chuyện phù phám ở trường, làm cho nó không khỏi nở nụ cười. Và rồi cuộc trò chuyện ảm đạm lại vì Quân tuyên bố có chuyện muốn nói. Không hiểu chuyện gì quan trọng mà nó rất rất nghiêm túc lắng nghe…Quân bảo nó sát lại gần nó nói cho nghe chứ không là lại gặp sự cố như lần trước. Và rồi nó dần dần ghé tai lại……. ‘con *tóa*…kia…làm…người yêu tui nhé…tui…tui…thích bà từ lâu rồi ý’
Không biết từ đâu Quân rút đâu ra một con gấu bông nhìn yêu lắm cơ, mặt vì xấu hổ mà đỏ chét:
- Tặng Uyên nè…
Nhỏ Uyên người hồn bay phách lạc cứ như là mơ ý. Nó nhận con gấu mà chẳng biết mình đang làm chuyện gì nữa. Nó sung sướng đên nỗi miệng không ngớt cười. Còn Quân thì đang vô cùng ngại ngùng nhưng hạnh phúc không kém gì nó. Và nó bắt đầu lấy lại bình tĩnh dù vui đến thế nào nó cũng giấu đi vì e thẹn:
- Cảm…cảm…cảm ơn Quân nhen…
Hai đứa không biết nói gì nữa chỉ biết nhìn nhau thôi… Và rồi không biết từ khi nào nó đã chấp nhận lời tỏ tình ấy…lời tỏ tình cực kì đáng yêu “ tớ thích cậu rồi, thật đấy"
Cái vụ tai tiếng do nhỏ Tuyền gây ra khiến cho nó không còn mặt mũi nào nhìn mọi người.Tan trường nó cứ thập thò dắt xe ra về cứ như sợ người khác phát hiện vậy. Đạp xe trên đường đi về, người nó thẩn thờ, măt mũi phờ phạc thấy ớn. Trong lúc đang sầu não vì xấu hổ thì một chiếc xe đạp chạy tới:
- Uyên ơi chờ Quân với!
Nghe thấy tiếng của Quân nó không khỏi suy nghĩ ‘phải làm sao bây giờ, biết nói gì đây’. Quân đến và chặn đường của nhỏ Uyên lại:
- Uyên đứng lại mình có chuyện muốn nói.
Nó không khỏi lo lắng và rồi có điều gì đó khiến nó dừng xe lại:
- Có….có gì…Quân nói nhanh đi…mình…à mình còn có việc phải làm…
- Ùm vậy mình không kéo dài thời gian nữa…mình…mình đã quan sát cậu từ lâu…mình thích cậu thật đấy…
Nói xong Quân một mạch đi về với vẻ ngượng ngùng để lại nó một mình. Nó hầu như không hiểu chuyện gì đang xảy ra và không biết là mình đang mơ hay là thật. Nó chầm chậm suy nghĩ lại từng từ mà Quân nói ra bất chợt nó thốt lên… ‘ á á á… cậu ấy…thích mình kìa’ nó thốt lên với vẻ mặt rạng ngời nhưng lại có chút lo lắng. Nó tiếp tục đạp xe đi về…miệng thì cứ cười mỉm mỉm *trông iu lắm*. Về đến nhà nó thay đồ xong rồi ăn cơm, vì mẹ nó phải làm thêm nên nó phải ăn cơm một mình. Bỗng chuông điện thoại reo lên:
- A lô!
- Uyên à! Chiều 3h mình chờ Uyên ở tiệm trà sữa gần trường nha!
- Ơ…ơ…ơ…ai đấy ạ?
Chưa kịp hỏi là ai thì đầu dây bên kia đã tắt. Và rồi nó bắt đầu suy nghĩ ‘ai gọi mình thế kia, goi mà sao không nói tên tuổi,liệu chìu nay mình đi k?’. Một đống câu hỏi cứ nhảy nhót trong đầu nó mà chẳng tìm được một câu trả lời. Cú điện thoại vừa rồi làm nó băn khoăn đến nỗi ăn cơm chẳng vào, cứ 5 phút lại cầm điện thoại truyen tranh online lên tay và lẩm bẩm ‘mình có nên gọi lại k’. Nó lên phòng,trên tay cầm chặt chiếc điện thoại, miệng thì cứ tiếp tục lẩm bẩm ‘hay là Quân nhỉ,nhưng Quân làm sao biết số của mình, chắc không phải đâu,mà mong sao không phải thật?’ Miệng thì nói sợ gặp Quân cứ như là gặp ma ý nhưng lòng thì khác. Nó thật sự rất mong Quân chính là chủ nhân của cuộc gọi kia.2 tiếng sau, nó bắt đầu vặn não suy nghĩ là có nên đi hay không. Nghĩ qua nghĩ lại, nó bắt đầu chọn cho mình một bộ đồ xinh và sửa soạn cho thật đẹp. thường ngày nó không như thế đâu, nhưng
hôm nay không hiểu điều gì khiến nó như vậy. Nó bắt đầu đạp xe đến chỗ hẹn, đến nơi nó bất chợt thấy hình dáng của người con trai ấy – chính là Quân. Nó đỏ mặt cả lên, nó định quay xe ra về thì một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nó:
- Đến rồi sao Uyên không vào mà lại về…bộ Uyên sợ mình nên k vào ak…
- À…à…không mình quên…là mình có việc phải về…-nó tái cả mặt
- Uyên à…vô ngồi một xíu xong ùi về cũng được mà…
Không còn chần chừ gì nữa Quân vội kéo nó vào quán…hai ly trà sữa đã có sẵn trên bàn, có điều gì đó khiến nó khá bất ngờ:
- Sao…sao Quân biết mình thích uống hương này?
- Chịu khó quan sát một chút thì chuyện gì chả biết- Quân trả lời trong vẻ ngượng nghịu.
Nó không biết nói gì hơn ngoài một nụ cười mỉm trên môi và thầm nghĩ ‘đúng là chàng trai trong mộng của mình, ga lăn quá đi thôi’. Cuộc trò chuyện kéo dài trong 30 phút với những câu chuyện phù phám ở trường, làm cho nó không khỏi nở nụ cười. Và rồi cuộc trò chuyện ảm đạm lại vì Quân tuyên bố có chuyện muốn nói. Không hiểu chuyện gì quan trọng mà nó rất rất nghiêm túc lắng nghe…Quân bảo nó sát lại gần nó nói cho nghe chứ không là lại gặp sự cố như lần trước. Và rồi nó dần dần ghé tai lại……. ‘con *tóa*…kia…làm…người yêu tui nhé…tui…tui…thích bà từ lâu rồi ý’
Không biết từ đâu Quân rút đâu ra một con gấu bông nhìn yêu lắm cơ, mặt vì xấu hổ mà đỏ chét:
- Tặng Uyên nè…
Nhỏ Uyên người hồn bay phách lạc cứ như là mơ ý. Nó nhận con gấu mà chẳng biết mình đang làm chuyện gì nữa. Nó sung sướng đên nỗi miệng không ngớt cười. Còn Quân thì đang vô cùng ngại ngùng nhưng hạnh phúc không kém gì nó. Và nó bắt đầu lấy lại bình tĩnh dù vui đến thế nào nó cũng giấu đi vì e thẹn:
- Cảm…cảm…cảm ơn Quân nhen…
Hai đứa không biết nói gì nữa chỉ biết nhìn nhau thôi… Và rồi không biết từ khi nào nó đã chấp nhận lời tỏ tình ấy…lời tỏ tình cực kì đáng yêu “ tớ thích cậu rồi, thật đấy"
Post a Comment