wap truyen
Kho Truyện Tình Yêu Hay Nhất - Truyện Tình Yêu Cảm Động: Tình chúng ta không phải chỉ có thế!

Bài Viết Mới

Tình chúng ta không phải chỉ có thế!

Truyen ngan cam dong 2014 - “…Ngày mai em đừng nhìn mặt anh nữa…”

Em đã quá mệt mỏi với những câu như thế. Anh luôn miệng nói rằng em chẳng yêu anh nhiều như em nói. Anh luôn bắt em phải có bên những khi nào anh gọi. Anh luôn muốn độc chiếm em cho riêng mình. Anh... là như thế…!

Ngồi trong quán cà phê cả nửa tiếng. Anh chẳng nói gì, ánh mắt anh lơ đãng nhìn ra một hướng xa xăm nào đó. Điệu nhạc quen thuộc của nhóm boyzone mà em và anh đều yêu thích đang văng vẳng nhè nhẹ. Ánh mắt em mơ màng ngắm nhìn anh. Anh đẹp thật, vầng trán cao cao, đôi lông mày hơi rậm, đôi mắt đen láy sâu hun hút cứ như ảo ảnh. Đôi môi đỏ mọng như những cánh hoa được ngậm sương vào mỗi buổi bình minh. Làn da anh trắng trẻo trong suốt như những làn khói mơ hồ. Anh là một niềm khao khát của tất cả những cô gái trong cái thế giới này. Nhưng rồi…

Mười lăm phút…

Ba mươi phút…

Rồi một tiếng đồng hồ trôi qua…

Bài hát đã dừng lại rất lâu rồi…



Anh vẫn lặng im và nhìn về phía đó. Đôi mắt em truyen tieu thuyet đã mệt mỏi, nó rời khỏi cơ thể anh nhìn xuống cốc sinh tố đã không còn lạnh như lúc đầu. Em bắt đầu thấy căng thẳng. Em khua khoắng cốc nước đến mức chẳng còn có gì nguyên vẹn trong cốc. Chúng tan tành và quyện vào nhau thành một thứ nước màu hồng hồng đo đỏ. Rất lâu nữa, em cảm thấy anh dường như chẳng hề biết đến sự có mặt của em.

Em sợ…

Khuôn mặt em đã bắt đầu đỏ lựng lên vì nắng chiều cứ thế xuyên qua lớp cửa kính của quán.

Em lo lắng, hồi hộp…

Trong lòng em bắt đầu sôi sục. Cuối cùng, tảng băng đè nặng dưới cổ họng em cũng vỡ vụn. Một câu nói nhẹ nhẹ, nhỏ bé thoát ra từ từ.

“Anh…không có gì để nói sao?”

Anh vẫn im lặng, năm phút sau, anh từ từ quay đầu lại nhìn thẳng vào ánh mắt em, anh nhìn mãi khiến em khó chịu. Và… em tức giận.

“Anh hẹn em ra đây chỉ để em ngồi nhìn anh thôi sao?

Giọng nói của em lúc ấy sao lại mạnh mẽ như thế!. Nhưng có lẽ nó cũng chỉ đủ để anh nghe thấy mà thôi. Anh vẫn nhìn em như thế.

Em bắt đầu mất kiên nhẫn…

Em bắt đầu thấy mất tự nhiên…

Lại là sự im lặng đáng sợ đáp trả lại lời nói của em. Chẳng thể chịu đựng gì hơn nữa. Em đứng dậy rồi bỏ đi.

Anh đứng lên níu lấy cổ tay em truyen nguoi lon .

“Nếu em đi bây giờ thì ngày mai đừng nhìn mặt anh nữa.”

 Đôi mắt anh thoáng chút tức giận.

Anh thật vô lý. Tại sao lại là anh mà không phải là em nói ra câu đó.

Em mệt mỏi!

Em chán chường!


 Lại là câu nói ấy, câu nói đã trở thành một sự ám ảnh ghê sợ trong tâm trí em.

“Em vẫn muốn bước đi sao? Anh chỉ muốn em ở cạnh anh, chỉ cần như thế thôi mà cũng khó vậy?” – Anh nhìn em đầy khó hiểu. Có lẽ anh đã quen với sự níu kéo của em nên sự thay đổi này thực sự khiến anh ngỡ ngàng.

“…”

Em yêu anh. Yêu anh thật nhiều nên chẳng dưới trăm lần em đã năn nỉ xin lỗi anh. Và rồi chúng ta lại làm lành. Nhưng dần dần, trong tim em nhức nhối một câu hỏi khó mà trả lời được “Liệu rằng trong anh, em là cái thứ quái quỷ gì chứ?”. Nhưng lần này, em chẳng năn nỉ anh nữa. Em lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt anh. Không nói gì. Em nhẹ nhàng gỡ bàn tay của anh ra rồi dứt khoát quay lưng đi chẳng nhìn anh lấy một lần sau cuối.

Ra khỏi quán cà phê, không gian thật rộng lớn.

Ngoài này ồn ào quá, mọi người ngược xuôi nói cười. Nhưng lòng em lại trống rỗng đến lạ kì. Ngoài kia, người người đang bước hối hả, nhưng lại chẳng có đến một người nào quen biết. Cô đơn quá…

Khẽ thở dài và ngước lên ánh mặt trời chói chang. Vậy là kết thúc rồi sao? Sao chẳng giống với những cuộc chia tay khác nhỉ? Không cãi nhau, không lí do, không giải thích. Là nhẹ nhàng vậy thôi sao? Em bật cười và tự hỏi chính mình “Phải chăng đó là một sự ngộ nhận?”

Em chậm rãi bước đến bến xe buýt. Hít thở một lần thật thoải mái. Thật may mắn, em đã bước ra khỏi thế giới của anh, cái thế giới giải trí đầy rẫy những scandal. Thế giới đầy rẫy sự đề phòng và hoài nghi. Em đã thoát khỏi trái tim anh nhẹ nhàng như thế…

Xe đến rồi. Em nhẹ nhõm bước lên xe mà chẳng để ý trong trái tim mình đang xuất hiện những khoảng trống không tên. Em ngồi xuống chỗ gần cửa sổ, đeo headphone rồi nhắm mắt tận hưởng một khúc nhạc nhẹ nhàng. Cũng chẳng nhận ra hình như mình mới mất đi một thứ rất quan trọng đối với em. 



Trong quán cà phê, anh vẫn đứng đó ngỡ ngàng. Bàn tay anh vẫn chưa hạ thấp, vẫn đang chìa ra, nó trơ ra và lạc lõng như một cánh diều dứt dây. Truyen ngan Trông anh vô hồn đứng đó, trong quán cà phê một mình.

Thế giới của anh đầy những ganh đua. Đành rằng anh là một diễn viên nổi tiếng. Anh đẹp mê hồn như thế. Nhưng với em, có lẽ anh cũng chỉ là một con người bình thường. Em cũng chỉ mong muốn anh là người bình thường. Đừng là người nổi tiếng, đừng sống trong cái thế giới đầy nghi hoặc. Để đừng bao giờ trong em cảm thấy bị tổn thương sâu sắc như thế. Anh chẳng nhận ra sự vô lý của mình. Anh đã quen với sự yêu quý của mọi người mà chẳng để ý rằng em cũng cần sự yêu thương. Anh đã quen với việc gần gũi với các cô diễn viên xinh đẹp khác khi những nhà báo yêu cầu chụp ảnh. Nhưng anh lại chẳng để ý rằng em cũng cần những vòng tay ấm áp của anh khi em thấy cuộc đời thật khắc nghiệt.

Anh có thể hôn một cô gái thật nồng nhiệt trong cảnh quay của mình. Nhưng lại chưa từng dành cho em những lời yêu thương vỗ về đơn giản.

Trong phim, anh lãng mạn tới nỗi khiến  cho nhiều cô gái mê mẩn. Nhưng có ai biết rằng người yêu của anh chưa từng được anh dẫn đi ra biển hoặc đi công viên.

Em là cô sinh viên sư phạm khoa văn. Những câu nói của em đầy lãng mạn. Những việc em là thấm được sắc thơ ca. Và rồi trái tim em trở nên thật nhạy cảm. Em thấy mọi người nói rằng giới nghệ sĩ rất lãng mạn. Và thế rồi chẳng biết duyên số nào đã khiến em yêu anh, yêu một nghệ sĩ đúng nghĩa. Em còn nhớ rõ ràng giây phút trái tim em như ngạt thở khi anh đứng trong mưa để nói “Anh yêu em!”. Và rồi em đã tự mình coi anh như một vật báu. Em luôn có mặt lúc anh gọi, luôn an ủi mỗi khi anh căng thẳng. Và kể cả chạy theo anh để níu kéo. Nhưng dần dần em phát hiện ra mình thật ngốc nghếch. Em nhận ra rằng hình như, anh coi việc em phải “phục tùng” anh là một việc đương nhiên và rất bình thường. Em nhận ra rằng chẳng khi nào anh mở miệng để nói với em một lời ngọt ngào như những người con trai bình thường khác. Anh cứng nhắc. Anh thản nhiên cười nói trên ti vi. Biết rằng em sẽ xem ti vi nhưng anh vẫn thân mật cùng một diễn viên nữ rất xinh đẹp bốc lửa. Em chẳng hề giận dỗi vì em biết anh… là diễn viên. Nhưng… em nhận ra rằng cái mà mọi người tưởng rằng rất đẹp, rất lãng mạn ấy chỉ là thứ vỏ bọc tất yếu cần phải có mà thôi.


Xem Thêm : http://waptruyenhay.biz/bai-viet/154/1/Tinh-chung-ta-khong-phai-chi-co-the.html

Post a Comment

Tổng số lượt xem trang

11,987